Saturday, 4 September 2010

[Oneshot] Những mẩu bánh

Những mẩu bánh


Disclaimer: Họ là của nhau, của Super Junior
Author: Ericavo
Rating:  PG 13
Category: General
Summary: “Chỉ là những mẩu bánh mà thôi”
Pairings: KangTeuk

Đã có sự cho phép của tác giả, thanks Erica vì một cậu chuyện dễ thương về KangTeuk *hug*

KangIn mở cửa bước vào nhà, vứt đôi giày tây sang một góc, nới lỏng cà vạt và a lê hấp chiếc túi da, theo thói quen thường lệ, anh mở cửa bước ra ban công đón lấy làn gió cuối ngày.
Mặt trời đỏ ối từ từ khuất dần sau những tòa nhà cao chập chời, lòng anh bỗng buồn mơn man….
Bỗng….

“Xộp…” – Tiếng động này?

Anh cảm thấy như có gì đang rơi trên đầu mình, với tay lên….

“Hửm? Cái gì thế này? Bánh ư?” – KangIn trợn mắt khi thấy thứ vừa được lấy xuống trên mái tóc mình, anh ngửa cổ lên

- Mianhae ^^~ - Chàng trai lầu trên cười, một nụ cười ấm áp sưởi ấm cho anh trong những ngày cuối thu lạnh lẽo và cô độc thế này

Dưới hiệu ứng sắc tím của bầu trời, KangIn chỉ thấy được bóng của chàng trai lầu trên nhưng anh ta có cái đuôi tóc rất dễ thương đằng sau

- Không sao mà – Lịch sự cười đáp trả, KangIn rụt đầu vào, tim anh xao xuyến đôi chút

Sáng hôm sau

KangIn hớt hải chạy ra từ căn hộ của mình, chết tiệt thật, cái đồng hồ báo thức bị anh đập từ mấy hôm trước còn điện thoại di động lại hết pin, này thì tha hồ mà nghe sếp mắng

“RẦM….” – Rất mạnh, KangIn tông phải ai đó trong lúc suy nghĩ

- Mianhae – KangIn vội nói và lập tức cúi xuống nhặt mấy thứ vương vãi trên sàn, chủ yếu là vải

- Không sao mà ^^~ - Phía bên kia cười, nụ cười này….sao anh thấy quen thế nhỉ

- Xin lỗi, tôi vội quá….- KangIn cúi chào người đó một lần nữa rồi chạy đi

- Chúc một ngày tốt lành – Nụ cười đó lại tiếp tục tỏa sáng khi anh quay đầu lại

“Người hàng xóm lầu trên….” – Hình ảnh ngày hôm qua hiện lên trong đầu anh khi cánh cửa thang máy dần khép và người kia quay lưng để lộ đuôi tóc màu nâu đỏ tuyệt đẹp

_Chiều hôm ấy

Lại như hôm qua cũng như hàng trăm ngày khác, KangIn về nhà, mệt mỏi, nới cà vạt, cởi giày và vứt chiếc cặp da đi, anh tiếng về phía ban công….

“Xộp….” – Lại là tiếng ấy

- Cậu có vẻ rất thích ăn bánh? – KangIn ngước lên hỏi

- Tôi thích làm bánh

- Thú vị đấy. Liệu tôi có thể biết tên cậu?

- Eeteuk.. Anh là….?

- KangIn. Rất vui làm quen. Cậu có phải là người mà tôi đụng phải hồi sáng?

- Ồ ! Là anh ư? Tôi đã không nhận ra đấy – Giọng phía trên nghe vui hẳn, có pha chút ngạc nhiên nữa

- Lúc đầu, tôi cũng thế, nhờ đuôi tóc. Cậu có đuôi tóc rất dễ thương – KangIn cười hiền

- Vậy ư? Cảm ơn anh….- Không biết do ánh sáng mặt trời hay do thế thật nhưng KangIn thấy đôi má của chàng trai lầu trên khẽ đỏ hồng…aigoo, đáng yêu quá

- Cậu làm nghề gì vậy Eeteuk?

- Đoán xem? – Giọng cậu ta tinh nghịch đáp trả

- Thợ may hoặc cái gì liên quan đến vải vóc? – KangIn khẽ mỉm cười, nói

- Cái gì đó cao hơn một tí???

- Nhà thiết kế thời trang?

- HiHi ^^~

- Cậu đoán xem tôi làm gì?

- Nhân viên văn phòng?

- Woa ! Sao cậu hay vậy? – KangIn ồ lên, thật ngạc nhiên

- Vì điệu bộ hớt hải của anh hồi sáng. Tôi cũng từng là một nhân viên văn phòng

- Vậy ư? Vui quá….

- Bữa….bữa nào tôi làm bánh…tặng anh nhé?

- Thật chứ?

- Thật ! Nghe giọng anh cứ như con nít được tặng quà ý – Tiếng cười khe khẽ phát ra từ phía trên

- Hè hè, lần đầu tiên tôi được tặng bánh mà

- Nói vậy anh chưa có bạn gái sao?

- Dĩ nhiên là chưa, tôi mới chỉ 25 mà

- HiHi….Hẹn gặp lại anh sau nhé

- Tạm biệt

Và thế, chàng trai lầu trên bước vào trong, rời khỏi nơi ban công đang dần tối đi. Chỉ còn mình anh là đứng đó, bắt chéo chân, đưa mắt nhìn về nơi xa xăm nào đó, trong tia mắt hiện lên từng niềm vui một.

“Điều gì đang thôi thúc mình thế nhỉ?”

***
Bình minh khẽ chiếu rọi trên bầu trời đang dần ửng hồng, những tia nắng đầu tiên xuất hiện, nhẹ nhàng luồn lách qua từng đám mây trắng, đáp xuống bên chiếc giường trắng phau của một thiên thần.

Thiên thần thức giấc, cậu vươn vai một cách khoan khoái. Môi khẽ vẽ thành một nụ cười

“Đến lúc thăm hàng xóm rồi”

Nơi tầng dưới của khu chung cư cao cấp, nắng cũng đang đánh thức cái con người lười biếng này

-  Ưmmmmmmmm….. – Chẳng mấy chốc, anh ta phải chịu thua nắng, ngồi dậy, ngáp dài một cái nhưng rồi lại để mình ngã xuống chiếc giường xám một cách êm ái

“Kính coong…..”

- Ưmmmmmmmmmm – Anh nhỏm dậy, mắt lờ đờ hướng ra chiếc cửa trắng, lê thân mình khỏi giường, anh bước nhanh ra cửa và thầm hi vọng đó không phải ông sếp của mình

- HI ~~~~~~~ - Cánh cửa mở ra và giọng nói bất ngờ như kéo KangIn khỏi cơn tỉnh ngủ

- Ee….Eeteuk? – Anh tròn mắt nhìn Eeteuk

- Ừm ! Tôi đã nói là sẽ đem bánh xuống tặng anh mà. Hôm nay là chủ nhật, chẳng phải tuyệt vời sao?

- Ừ ừ…..Chờ tôi một tí…. – KangIn nói thầm và biến mất sau cánh cửa nhà tắm

- Cứ thong thả - Eeteuk cười khẽ, cậu dò dẫm bước vào nhà

Cậu ngồi lên chiếc sofa màu mận chín, ánh mắt nhìn mọi vật lạ lẫm. Căn hộ này hiện đại cả về màu sắc lẫn thiết bị, khác một chút so với căn hộ của cậu, cổ điển nhưng cũng không kém phần hiện đại

Cánh cửa nhà tắm mở tung, KangIn bước ra vội vội vàng vàng, đôi dép xám bị kéo lê dưới đất rồi văng hẳn một chiếc ra do sự vội vàng của anh

- Hihiihihiih….. – Eeteuk cười. Anh không cần phải vội thế, hôm nay là chủ nhật mà

- Ừ ừ….nhưng tôi không thích để cậu phải chờ – KangIn nói và ngồi xuống cạnh Eeteuk

- Không sao mà – Teuk cười hiền. Hôm nay, tôi mang xuống cho anh món tủ của tôi, bánh trứng – Cậu nói và cầm chiếc khay thơm phức mùi bánh lên. KangIn nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh tròn và vàng ươm tỏa hương quyến rũ …
 “Ọtttt…..”

- Được rồi, tôi sẽ đi lấy một ít sữa, hãy thưởng thức nó đi – Eeteuk đứng dậy, cậu lại mỉm cười, lần này KangIn mới để ý cậu ta có cái núm đồng tiền, thật sâu và thật duyên

- Cậu pha cà phê cho tôi nhé? – KangIn hỏi dè chừng, thói quen của anh thôi mà

- Được

- Nhà hết sữa rồi chỉ còn nước táo thôi – Anh e ngại nhìn Eeteuk

- Tôi rất thích nước táo ^^~

- Tuyệt…Vậy….ăn nhé? – KangIn hăm hở hỏi

- Ăn đi, nhìn cậu như con nít vậy – Eeteuk bật cười và tiến vào trong bếp

- Hihihi….. – KangIn cười rồi một cách rất thoải mái, anh chộp ngay lấy chiếc bánh trên khay

- Waaahhhh…..Eeteuk à, cậu làm bánh ngon thật đây – Anh vừa nhồm nhoàm nhai vừa khen lấy khen để

- Thật sao? – Teukie nhướng mày bước ra

- Thật….ngồi xuống đây, ăn cùng, mà cậu có rảnh hôm nay không?

- Sao?

- Chả là tôi có mướn mấy đĩa film dài tập hành động nên rủ cậu xem chung, cho vui

- Hành động hả? Hay đó, tôi sẽ ở lại xem, bật ngay đi – Teuk hào hứng giục anh, gương mặt này bỗng bừng sáng lạ thường…

Vậy là, cả ngày hôm đó, Eeteuk ở lại nhà KangIn đến tận 8,9 giờ tối để luyện mấy đĩa phim. Kể ra cũng thật ngộ, họ vốn không quen biết gì cả mà….

“Có ai đó từng nói rằng
Bạn không cần phải tỏ ra thu hút
Vì sư thu hút nằm trong chính tâm hồn bạn
Mỗi người mỗi khác….
Nếu bạn “đặc biệt”, người đó hẳn chú ý đến bạn”

- Chào nhé ! – KangIn đứng trước cửa, anh nở nụ cười híp cả mắt, nói

- Tạm biệt ^^~ - Eeteuk cũng cười đáp lại, vai anh khẽ rung nhẹ vì một cơn gió bỗng lướt ngang

- Ôh ! Lạnh nhỉ? Cầm tạm đi – KangIn với tay vào trong lôi ra cái áo khoác đen to sụ mà anh vẫn thường mặc

- Không sao đâu, tí là ra tới thang máy mà

- Không được. Nhỡ cậu có bị cảm thì tôi tội lỗi đến chết  

- Cảm ơn nhé ^^~

- Ừ

KangIn nhẹ nhàng khép cánh cửa lại, anh ngồi hẳn xuống đất, đầu óc mông lung nụ cười của ai đó mà bản thân cũng không biết tự anh vẽ ra một nụ cười. Bên kia lớp cửa, người con trai nhỏ bé lọt thỏm trong chiếc áo đen bất giác…. cười

_Thứ hai đầu tuần

Cũng là thứ hai đầu tuần nhưng lần này KangIn lại cảm thấy khác lạ?Anh hồ hởi đi làm và làm việc rất có hiệu quả, anh không còn cảm thấy cô độc hay dễ dàng mệt mỏi như xưa và luôn có một động lực nào đó thôi thúc anh trở về nhà….để bước ra ban công trong ánh chiều tà và lắng nghe tiếng “xộp” cùng nụ cười dường như đã quá quen thuộc với anh….

Nhưng….Hiện giờ đã hơn 7h tối, gió lạnh tát vào mặt anh từng cơn một, anh khẽ run người và nhớ đến chiếc áo khoác cho mượn…
Ngước lên ban công phía trên, chiếc rèm trắng tung bay từng đợt cùng gió, lòng anh bân khuân một nỗi nhớ…

“Ừm ! Đi đòi áo vậy”

***

<< Kính coong…Kính coong…>>
<< Kính coong….Kính coong…>>

- Ai đấy ạ? – Giọng nói thều thào sau cánh cửa vang lên khiến KangIn giật mình nhẹ

- Eeteuk à? Tôi KangIn đây….tôi…à….ừm….đến…vì…cái…cái…áo – Câu mở lời chẳng ra thể thống gì khiến anh vốn lúng túng nay còn lúng túng hơn

- Chào – Nhẹ, cánh cửa bật mở

- Ôi chúa ơi ! Cậu bệnh à? – KangIn thốt lên khi thấy Eeteuk vẫn nguyên bộ đồ hôm qua, thậm chí vẫn còn khoác chiếc áo của anh trên vai

- Ừ…cảm…..chắc là gió độc…- Cậu gượng cười, đôi môi tái khẽ kéo sang hai bên

- Vào…cậu vào nhà đi… Aish…sao lại có thể dễ dàng cảm lạnh như thế. Đã uống thuốc hay ăn uống gì chưa? – KangIn đẩy Eeteuk vào trong và liến thoắng hỏi

- Trưa, tôi có ăn một gói mì…

- Bệnh mà ăn mì? Cậu có biết chăm sóc mình không vậy?- KangIn gắt lên khe khẽ.  Thôi được rồi, cậu cứ vào trong phòng nằm đi, tôi sẽ nấu chút gì đó nóng nóng

- Cảm…cảm…ơn – Nói đoạn, Eeteuk đi vào phòng, KangIn dõi theo cái dáng bé nhỏ…bỗng dưng, hiện lên trong anh một cảm giác, một ham muốn được ôm ấp dáng người kia….

- Chết tiệt ! – KangIn rủa thầm. Anh lắc đầu cố xoa dịu ham muốn khó hiểu đó và bước vào bếp….


***

9:20 PM

- Eeteuk à….Dậy đi, ăn chút cháo nhé – KangIn lật tấm chăn ra khẽ lay nhẹ Eeteuk

- Ư..ư….tôi không ăn đâu…. – Cậu trở người nhẹ rồi vùi mặt vào gối

KangIn thở hắt ra, nói
- Được rồi ! Nếu cậu không ăn thì hãy đi thay áo đi. Cứ như vậy cậu sẽ nhiễm lạnh thêm đó

- ………

- LeeTeuk…. – KangIn trầm giọng, chờ đợi phản ứng của người hàng xóm

- Aish…được rồi, cậu ra phòng ngoài đi – Eeteuk uể oải chống tay ngồi dậy

***

9:59 PM
KangIn bừng dậy trên chiếc sofa trắng có phần cổ điển

- Chết ! Ngủ quên. Eeteuk  - Đoạn, anh bước nhanh tới trước phòng, khéo léo mở cánh cửa mà không gây chút tiếng động.

Eeteuk đang ngủ. Hơi thở anh nhẹ và đều, mồ hôi cũng túa ra ít hơn. Kangin bước tới, khép chiếc cửa sổ nhỏ và khởi động điều hòa “Thứ này sẽ giúp cậu giữ ấm” rồi anh nhặt chiếc áo thun trắng đẫm nước lên rồi nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng nay đã là chỗ ngủ cho một thiên thần.

Trong đêm đen những ngày đầu đông, bóng người to lớn đổ xuống giường mệt mỏi, anh ta sớm chìm vào giấc ngủ với nụ cười ngô nghê của mình.
Nàng gió lướt qua gương mặt của chàng trai
“Chị à, chị sẽ làm anh ta bị cảm đấy” – Tiếng các bông tuyết nhỏ nhẹ
“Chị không đâu. Anh ta còn phải chăm sóc người hàng xóm lầu trên” – Nàng gió mỉm cười, đáp lời các hạt tuyết bé bỏng
“Chúng em bị kẹt rồi, giúp tụi em với”

Tuyết đầu mùa….

A/N : Các bạn thấy đấy. KangIn đã dạo lên trong người một vũ khúc rạo rực, một khát khao để ôm con người bé nhỏ kia vào lòng. Và nàng tiên gió cũng đã nói “Anh ta còn phải chăm sóc người hàng xóm lầu trên. Câu chuyện này còn dài ! Và đây mới chỉ là bắt đầu của một bản giao hưởng tình yêu với những nốt thăng trầm…..

END (No extra)

P/S : Ta rất ghét kết thúc mở nhưng vì ta ghét nó nên ta cũng yêu nó

________________________________________________________

Ý kiến riêng tư của người post: Đây là một cậu chuyện có nội dung dễ thương, đáng yêu. Có một vài đoạn viết còn vụn,  ko hợp rơ với nội dung lắm, lối viết thì cần rèn luyện hơn. Ngoài ra theo lời tác giả bảo, Teuk Teuk cố ý quyến rũ Kang In (là thật sao =)) ), nhưng đây vẫn là một câu chuyện đáng yêu đúng không? Ít ra, tôi đã phải nói "ôi dễ thương" khi đọc xong cái fic này :D. Tôi rất thích cách kết fic, cảm thấy như thế là đủ không nên thêm vào làm gì cho loãng fic nhỉ ^^. Đây cũng là một số ít những fic mà tôi còn nhớ (do nó là những fic đầu tiên tôi đọc chăng?)

No comments:

Post a Comment