Um, và mình là thành viên thứ ba của site này . Thay vì làm một intro về bản thân ( thật ra chả có gì để nói), mình đã viết một vài cảm nhận nho nhỏ của mình về fanfic. Có thể là không nhiều, không chuẩn xác, nhưng mong rằng, nó đã thể hiện được khía cạnh nào đó trong quan điểm của mình đối với thể lọai truyện này^^
Có lẽ fic đã đến với mình trước khi mình biết được tên gọi của nó là gì. Khỏang thời gian đầu, mình đã có những nhận định khá lệch lạc về nó. Mình đã chỉ thích đọc những mẫu truyện hài hước, những gì thật “lãng mạn” hoặc thật teen…Và mình không thích những sad fic, những long fic đằng đẵng phức tạp…và đặc biệt kị yaoi~(Cái này thì đã từng chia sẽ với Trúc rùi nhỉ, nhưng giờ thay đổi rồi nên không biết Tr có thấy lạ không). Đó là khỏang thời gian, mình chỉ đọc những fic về duy nhất một idol mà mình thích, không hơn không kém.
Nhưng về sau, mình đã chịu “mở mang” hơn, mình tìm đọc nhiều fic hay hơn, cảm nhận nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn…và mình đã đúc kết được nhiều thứ thật sự thú vị. Đó là lúc cách nhìn của mình đã khác đi đối với fic.
Hơi chột dạ khi nói rằng, tớ thích fic hơn sách. Và, tuy “2 tiếng” đọc fic lại khiến tớ cực mê mẩn hơn cả 7 tiết học Văn với cô Linh (mianhae cô, nhưng cô vẫn là người duy nhất trong trường truyền được “lửa” văn học cho em đấy!^^).
Trong fic, những nhân vật, tình tiết có thể có thật hoặc không, những ý tưởng,nội dung, cảm xúc hầu hết đều do người viết “tạo” ra. Nhưng chắc chắn , đối với những fic mình đã đọc và yêu thích , những thứ đã được “tạo” ra trong ấy, không hề ảo ; và tuy tính cách của nhân vật hòan tòan khác so với thực tế, nhưng, “con người” của họ trong fic – qua sự nhào nặn của các au - đã trở nên thật sống động và chân thật như chính người đọc đang đối diện với một “con người thật” trong “thế giới tưởng tượng”.
Khi đọc fic, mình cảm thấy đang nhấm nháp cuộc sống một cách từ tốn, giản dị, không vội vã và gấp gáp so với thực tại. Mình đã bị chìm đắm, mê mẩn trong những thứ nhẹ nhàng và lãng đãng hay những cảm xúc đau khổ và bất hạnh. Mình cũng biết được thế nào là khát khao về một kết thúc đẹp giữa những chênh vênh, bế tắc hay những khỏanh khắc đong đầy, tuyệt vời giữa các nhân vật. Mình trải nghiệm lại được những thứ, dù biết đã từng gặp trong đời, nhưng không thể nào khắc họa nó rõ ràng hơn được qua những lời văn. Và giống như cô Linh đã nói, khi nhận ra được thứ mình đã vô tình lãng quên vào khỏanh khắc nào đó trong đời, thì lần trở lại một cách rành rọt và chính xác của nó luôn khiến tim người ta rộn lên, là lòng sung sướng khó tả. Đó cũng là những lúc lòng mình thấy xao động và nhẹ tênh, khi chợt nhận ra những cảm xúc đôi khi mình đã không thèm để ý.
Về những nhân vật, thật sự con người thật của họ đã quá tuyệt trong thực tại, đã làm mình phải xem là idol, phải xem là một phần nào đó trong họ mình muốn đạt được trong cuộc sống. Cho nên, mình đã luôn tò mò muốn biết về “con người” họ trong thế giới tưởng tượng, nó sẽ càng đáng yêu hơn thế nào, vui vẻ, đau buồn, hạnh phúc, hay bất hạnh ra sao…
Cái hay của fic, đối với mình, là đã không trôi tuột vào não rồi bão hòa trong ấy. Những fic hay đã khiến mình muốn run lên vì sung sướng (như đang hòa vào dòng chảy của nhân vật), đã dằn vặt vì một tình tiết bất đắc dĩ của nhân vật, hay đến mức tức tối kiểu như “tại sao họ không yêu nhau sớm hơn” , “họ là một cặp ngòai đời thì thật tuyệt”
Rõ ràng, mình đã “học” được rất nhiều thứ từ fic, nó gần gũi và kề cạnh với cuộc sống của mình hơn. Mình thấy cái tên “fiction” chỉ là một hình thức, vì thật ra những thứ cốt lõi bên trong mới là những gì “chất” nhất, thật nhất và chỉ những ai viết ra từ con tim mình, trải nghiệm của mình mới đạt được cái “chất” ấy. Có lẽ, mình đã yêu fic mất rồi, nó vẫn đang điều khiển phần nào đó trong trái tim mình, nhất là ngay lúc đang viết những dòng này!
Written by Leslie (là Thúy)
_________________________
Quả thật, đây là người thứ hai chịu post thứ gì đó cho cái trang này ngoài tui, thật là xúc động (mụ Hà, mụ sửa mạng mau đi). Từ này chúng ta sẽ có thêm mục "Những điều riêng", và tất nhiên chỉ nói về việc đọc và viết. Thực sự tôi đã nghĩ đây có phải là bài review cho fanfic? Nhưng....nghĩ lại thì thôi. Ngoài ra tôi đã ngang nhiên sửa vài thứ trong bài post như các mặt cười không cần thiết, xin lỗi Thúy nghen :">.Và khi đọc xong tôi cũng muốn lên tiếng phản đối vài điều, nhưng phải thừa nhận suy nghĩ mỗi người mỗi khác, tôi không nên lấy cái khuôn của mình đè lên người khác. Cảm ơn bạn Thúy về những tâm tình chân thành gây "xúc động lòng người". Câu cú của Thúy, giọng văn của Thúy, có những đoạn sao mà thật là "học sinh giỏi văn hạng 3 thành phố" ghê ấy, rất hay Thúy ạ, đó là những điểm tớ khâm phục cậu.
No comments:
Post a Comment