Wednesday, 29 September 2010

[Oneshot] Máy gắp thú (KyuMin ver)

o
Claw Machine - KyuMin ver.


Title: Máy gắp thú (Claw machine)
Author: chiyosjlove @ LJ
Translator: TrucY @ SaJu
Pairing: KyuMin
Rating: PG
Disclaimer: Fic này thuộc về tác giả, bản dịch thuộc về người dịch. Thế thôi, ngoài ra chúng tôi không sở hữu ai cả.
Summary: Hàng ngày, Sungmin đều nhìn thấy chàng trai đó hết lần này đến lần khác cố gắng giành được chú thỏ bông màu hồng từ cái máy gắp thú lừa đảo.

Link to original fic: Here

DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION



NGÀY THỨ 1

Anh nhẹ nhàng lau bàn, dọn đống đồ vỏ hộp trà sữa cùng những miếng gà vương vãi vào chiếc xe đẩy. Lũ trẻ chạy nhảy xung quanh, thích thú với những trò chơi hấp dẫn, trong khi đám thanh niên thì chơi bắn súng nhằm giành quà lấy le với bạn gái. Khẽ mỉm cười một mình, anh rất thích không khí ở khu vui chơi này... Và đó cũng là lý do anh chọn công việc ở đây.


“Nào... Chỉ một chút nữa thôi... KHỐN KIẾP!” Một cậu trai giận dữ đá chân vào máy gắp thú, để sau đó lại cằn nhằn về vết bầm – hậu quả tất yếu của sự việc vừa rồi. Cậu chàng nhìn chăm chăm vào chú thỏ bông hồng phía sau tủ kính như thể nó đang cười chế nhạo cậu, toàn bộ thân hình nó toát lên vẻ khinh thường, từ chiếc mũ nhỏ xíu đến bộ trang phục kiêu căng, rồi cả đường may lỗi trên cái miệng đáng ghét của nó nữa. Đám bạn đi cùng cũng cười nhạo cậu vì không thể lấy được con vật bé nhỏ ở phía sau tủ kính kia.

Anh chàng nhân viên – Sungmin, như có thể đọc trên tấm thẻ đeo trước ngực, nhìn chăm chú vào cảnh tượng trước mặt. Anh biết chàng trai này, cậu ta thường đến khu vui chơi cùng với đám bạn của mình. Cậu luôn đánh bại họ trong bất cứ trò chơi nào, và trong phần lớn những trò đó thì cậu luôn đạt xếp hạng tổng điểm cao nhất. Sungmin nhìn đám con trai, tự hỏi bọn họ đang làm gì.

“Thôi nào, Kyuhyun. Hãy công nhận là cậu thua đi!” Cậu trai tóc đen bên trái nói, “Và ngoài ra, chúng ta nên về nhà trước khi mẹ cậu mở thêm một đợt tấn công đột xuất.”

“Chưa đâu!”, chàng trai “thua cuộc” ương bướng, lôi ra thêm nhiều đồng xu và nhét vào máy. Cậu lại tiếp tục thử lần nữa... lần nữa... rồi một lần nữa...


Sungmin quay trở lại sau khi đã lau dọn bàn ghế xong, và anh thấy cậu trai– Kyuhyun, phải không nhỉ? – vẫn ở đó.

Dần dần, từng người bạn của cậu cũng bị ba mẹ gọi và đi về nhà. Tuy nhiên, cậu vẫn tiếp tục trò chơi của mình cho đến khi chị gái cậu xuất hiện và lôi cậu ra khỏi cái máy.

“CHO KYUHYUN, SẼ KHÔNG BAO GIỜ CHỊU KHUẤT PHỤC CÁI MÁY GẮP THÚ NGU NGỐC NHÀ NGƯƠI! TA NHẤT ĐỊNH PHẢI LẤY ĐƯỢC CON THỎ ĐÓ!” Cậu ta hét ầm ĩ khi cái máy tiếp tục vang lên tiếng cười nhạo và ánh đèn nhấp nháy dành cho kẻ thua cuộc.

“Ôi thôi ngay đi Kyu. Mẹ sẽ giết em ngay khi em về đến nhà. Và chị đang mong đợi để xem màn kịch hay đây!”


Sungmin nhìn cảnh đó và cười khúc khích.


NGÀY THỨ 4

Đến lúc này, Kyuhyun đã gần như bị ám ảnh bởi cái máy, cậu vô cùng giận giữ vì dù có cố gắng bao nhiều lần thì cũng không tài nào gắp trúng được con thỏ chết tiệt. Cậu tiêu tốn cho nó ít nhất là 20 đô-la mỗi ngày – để mua xu, và Sungmin vô cùng ngạc nhiên tự hỏi tại sao mẹ cậu vẫn chưa nghiền nát cậu ra vì thói tiêu tiền quá hoang phí như vậy. Anh cũng để ý thấy rằng, sự việc đó cứ lặp lại ngày này qua ngày khác.

Hàng ngày, Kyuhyun - giờ đây anh đã biết chắc đó là tên cậu- sẽ đến vào lúc khoảng 4 đến 5 giờ, tùy thuộc vào việc cậu có phải ở lại trường tham gia hoạt động gì đó không. Hầu như lúc nào cậu cũng đi cùng bạn bè, sau đó họ lần lượt về nhà. Cả cậu trai tóc đen, người mà gần-như-là-lúc-nào-cũng gào lên với Kyuhyun là cậu hãy bỏ cuộc đi. Và Sungmin cũng đã biết rằng đó là một vụ cá cược giữa các chàng trai rằng Kyuhyun không thể đánh bại được cái máy gắp thú. À, vâng, chẳng ai chiến thắng được máy gắp thú cả. Đó là một cách moi tiều khôn khéo của người chủ khu vui chơi, khiến cho bạn cứ nhét cả đống tiền vào đó và sẽ chẳng thu lại được gì nhiều. Dù vậy, trong cái chu trình cứ lặp đi lặp lại đó, cuối cùng Kyuhyun sẽ bị bỏ lại với cái máy cho đến khi chị gái cậu xuất hiện và xách tai cậu về nhà.

Và cái chu trình này cũng bao gồm cả việc Kyuhyun sẽ hét lên thề phục thù và chị gái cậu nói cậu hãy im ngay vì mẹ sẽ nấu chín Kyuhyun để làm bữa tối cho cả nhà.

Nghe vậy, Kyuhyun ngừng la hét và phản kháng, cậu im lặng cho đến khi cả hai biến mất sau dãy nhà bên phố.


Nếu trước đây Sungmin không thực sự thích công việc này lắm, thì bây giờ có thể nói là anh đã yêu nó vô cùng.


NGÀY THỨ 28

Đã một tháng kể từ khi vụ cá cược bắt đầu, và Kyuhyun vẫn ở đó. Sungmin quan sát cậu khi anh lau sàn quanh quẩn khu vực cậu đứng. Càng ngày anh càng quen với sự hiện diện của Kyuhyun mỗi ngày, và mỗi lần nghĩ về điều đó, anh lại tự hỏi liệu Kyuhyun có trụ lại sau 2 tháng nữa không. Anh nhún vai, không hiểu tại sao mình lại quan tâm đến vấn đề đó. Tuy vậy, anh cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ quyết tâm của cậu, dù quyết tâm đó được đặt vào một chú thỏ bông màu hồng.

Nhưng có một câu hỏi luôn quẩn quanh trong tâm trí anh.

Tại sao Kyuhyun lại muốn có con thỏ đó như vậy? Phải chăng vì cậu quá hiếu thắng trong trò cá cược ngu ngốc kia? Hay là còn lý do nào khác?

Đó, Sungmin cứ vẩn vơ suy nghĩ như vậy... thậm chí cả khi anh đã làm xong việc, và Kyuhyun thì đã bị chị gái kéo ra khỏi cái máy đến lần thứ hai-mươi-tám.


NGÀY THỨ 44

Nửa tháng sau, sau kỳ nghỉ kéo dài một tuần, Sungmin đi làm trở lại và ngạc nhiên thấy Kyuhyun vẫn ở đó. Cậu trai đó không biết bỏ cuộc là gì sao?! Sungmin lại lân la xung quanh chiếc bàn mà anh thường lau dọn, mặc dù nó đã sạch trơn, để xem liệu chu kỳ kia có lặp lại nữa không.

Hiển nhiên là nó sẽ lặp lại, và Sungmin băn khoăn không biết có phải anh đã gặp tai nạn gì đó trong kỳ nghỉ để bây giờ đang mơ thấy điều gì đó cứ lặp đi lặp lại mãi không.

Đến lúc về nhà anh mới thấy rằng, quả nhiên đã là ngày 24 tháng Ba, một tháng rưỡi sau khi vụ cá cược bắt đầu.


NGÀY THỨ 52


Hôm nay Sungmin không thấy Kyuhyun đến. Anh đứng đó bên chiếc bàn quen thuộc, và lau đi lau lại nó đến lần thứ năm rồi.

Đã gần 7 giờ, và anh gần như bỏ cuộc thì bỗng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc bước vào khu vui chơi. Anh ngước nhìn rồi lại chùng vai xuống thất vọng. Đó là cậu bạn của Kyuhyun, người luôn thúc giục cậu bỏ cuộc. Sungmin thấy cậu ta nhìn qua lớp kính của một chiếc máy gắp thú khác, và đối tượng là một chú cá nhồi bông màu lục pha lam.

Sở thích thật kỳ lạ, Sungmin thở dài quay lưng đi lau một chiếc bàn khác.


NGÀY THỨ 53


Sungmin chậm rãi đi ngang qua khu gắp thú với chiếc xe đẩy để thu dọn đồ thừa trên bàn. Anh không hiểu tại sao, nhưng từ hôm qua đến giờ anh có cảm giác không muốn làm gì cả.

Anh nghĩ có lẽ anh sẽ ốm mất. Cho đến khi anh nhìn lên và bắt gặp bóng dáng gầy gầy quen thuộc đập tay vào nút đỏ để thả rơi tay gắp của cái máy. Sungmin vô thức mỉm cười, anh cảm thấy vui vì đã gặp hình ảnh quen thuộc của cậu bên chiếc máy gắp thú như thường lệ. Bỗng nhiên, tâm trạng anh trở nên tươi sáng và anh nhanh chóng đẩy xe đi dọc dãy bàn, nhanh nhẹn lau dọn đồ uống và vỏ hộp, mắt vẫn không ngừng liếc về phía Kyuhyun khi cậu cố gắng và lại để thua chú thỏ xinh xắn.


NGÀY THỨ 91

Sungmin bắt đầu trở nên lo lắng. Đã ba tháng kể từ khi Kyuhyun bắt đầu làm việc này, và anh tự hỏi có nên mở tủ kính lấy con thú bông cho cậu và bảo cậu ngừng ngay lại không. Nhưng đồng thời, con quỷ bé nhỏ sâu thẳm trong anh lại nói không, vì nếu như thế thì Kyuhyun sẽ chẳng thèm đến khu vui chơi nữa, và anh sẽ chẳng bao giờ được thấy chàng trai trẻ ấy nữa.

Anh thở dài bối rối. Rồi anh quyết định sẽ nhắm mắt cho qua chuyện này.


NGÀY THỨ 93

Nhưng bây giờ thì anh đã quá mệt mỏi rồi. Cái chu kỳ ấy đã đi đến ngày thứ chín-mươi-ba và Sungmin biết rằng cậu đã hoang phí quá nhiều tiền vào trò vô bổ đó. Bởi vậy, khi Kyuhyun bắt đầu đến gần chiếc máy gắp thú như thường nhật, Sungmin đã chạy lại bên cậu.

Anh đặt tay lên vai Kyuhyun, đẩy cậu sang một bên, tra chìa khóa vào ổ khóa kín đáo bên hông cái máy. Anh mở cửa kính và lôi ra con thỏ màu hồng, đóng cửa lại rồi quẳng nó vào tay Kyuhyun. Cuối cùng, anh nhìn lên cậu trai đang ngạc nhiên trước mặt.

“Đây. Dừng ngay việc ném tiền qua cửa sổ lại.” Sungmin nói. Tuy vậy, khi anh đang định rời khi thì một bàn tay đã giữ anh lại. Con thỏ bông được đặt trở lại tay anh ngay khi anh xoay người nhìn nụ cười nhếch mép trên gương mặt Kyuhyun.

“Chờ anh lâu quá.” Kyuhyun đảo mắt nói.

“Gì- gì cơ? Ý cậu là gì?” Đến lượt Sungmin ngạc nhiên.

“Em biết ngày nào anh cũng nhìn em từ cái bàn đằng kia.” Kyuhyun khẽ dựa vào chiếc máy phía sau. “Và phải nói là, anh rất dễ thương.”

“Tôi... tôi... Vậy... còn... vụ cá cược?” Sungmin ngượng chín người, anh ôm chặt chú thỏ bông vào lòng. Anh thấy vô cùng bối rối. Không, còn hơi cả bối rối, anh đang rất... choáng váng.

“Anh thực sự nghĩ là em theo đuổi vụ cá cược ngu ngốc đó suốt ba tháng trời à?” Kyuhyun nhướn mày, môi cậu khẽ nhếch lên thành nụ cười rất khẽ, “Em đã thắng vụ cá cược với Hyukjae và Kangin hyung cả năm trời rồi!”

Sungmin há hốc miệng, “Vậy... còn những lần khác...”

“Em đến để gây sự chú ý với anh thôi” Kyuhyun đang nói thì chợt giật mình nhìn qua vai Sungmin. “Ôi chết tiệt, chị em đến rồi. Em phải biến đây... nhưng... Thứ bảy này thì thế nào?”

“Thế nào cái gì cơ?”

“Em không biết... Một cái hẹn chăng?” Một nụ cười nửa miệng lại xuất hiện trên bờ môi Kyuhyun.

“Cái đó...”

“Em sẽ cho anh suy nghĩ đến mai nhé.” Sungmin thấy Kyuhyun nháy mắt trước khi chạy biến sau ngã rẽ, khuất khỏi tầm mắt của cô chị gái đang giận dữ đuổi theo sau.




Hưm... ai cần suy nghĩ cơ chứ?



| - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - |


FIN.

Còn version của EunHae nữa đó :X

______________________________________________
Đã được sự cho phép của TrucY để post ở đây, cảm ơn chị vì một fic rất đáng yêu ^^

Ý kiến riêng tư của người post:
Dễ thương lắm lắm luôn á, thực sự rất yêu một KyuMin như thế này, yêu vô cùng, yêu đến vô cùng :)

Monday, 27 September 2010

[Drabble] Puppies

author: amadomaybe
translator: RakuenM.F.
rating: PG
pairing: Heechul/Eeteuk
disclaimer: Noone belongs to me, or the author.
category: Fluff

t.n: Với Eeteuk phải đằm thắm sến rện, với Heechul phải chọc ngoáy cay thâm. Vầng, dành tặng sinh nhật bạn già trẻ thứ hai Heechul, gửi đến bạn lời chúc sinh nhật vui vẻ ~ Và công cuộc promote 83-line cũng thừa cơ đi tới ♥


p.s:
Đừng đưa fic tới up ở bất cứ nơi nào khác mà không hỏi ý tôi. Cảm ơn.




PUPPIES

“Một lũ chó con.” Heechul phán tỉnh rụi, khiến Eeteuk ngạc nhiên khịt mũi. “Cậu đang nói về cái khỉ gì mới được chứ?”

“Cứ ngó cái đám kia kìa.” Heechul vẫn lơ đãng chỉ về phía phòng khách, nơi mười một thành viên còn lại đang ‘quây quần’ trong ngày nghỉ của mình. Eeteuk tựa mình lên khung cửa, đưa mắt dõi theo hướng tay Heechul chỉ và thấy…


Kangin đập Eunhyuk túi bụi bằng gối trong khi Shindong vừa cười sặc sụa vừa húp mì sùm sụp làm dây ra bẩn hết cả miệng.

Kibum chúi đầu chúi mũi vào màn hình máy tính trong khi Donghae thì cứ níu níu giật giật tay áo thằng em, bất lực với cố gắng gây chú ý không thành.

Kyuhyun ngắm Yesung ngó Ryeowook xem tivi.

Sungmin và Hangeng cố dạy Siwon vài ngón võ mới, kết quả là đã đem đến tai họa thảm khốc cho cái bàn ăn.

Kangin vung vẩy gối thế nào lại vô tình đụng trúng Shindong làm đổ luôn tô mì.

Shindong cùng Eunhyuk hợp tác công kích Kangin tạo nên một thế trận đuổi bắt hoành tráng chung quanh phòng.

Yesung gắt ầm lên đầy phẫn uất khi Kangin như máy bay phản lực ngã một cú bổ nhào xuống đổ ụp lên cả bộ ba đang ngồi trên sofa.

Shindong đổ hết tội cho Eunhyuk tiện tay đẩy luôn thằng em một phát khiến thằng bé trượt chân lại ngã rầm xuống Donghae.

Kibum níu lấy cái bàn phím máy tính trong khi cả Eunhyuk lẫn Donghae té bật ngửa vào mình, tạo thành một bộ ba bổ chửng bùi nhùi trên đất.

Hangeng bị tiếng bàn phím kéo đứt phựt khỏi giàn máy làm cho xao nhãng, vô tình đá bộp một phát ngay ngực Sungmin.

Siwon cố ngăn Sungmin gây ra thảm sát khi nắm đấm cậu anh đã bắt đầu vung tán loạn điên cuồng nhắm thẳng vào Hangeng.

Donghae chạy đi tìm sự viện trợ của Siwon, lại vấp phải Kibum vẫn bề bệt trên sàn, tiện theo đà rơi tự do chụp lấy tay Ryeowook thế là cậu em rớt tòm luôn khỏi ghế.

Một đống hổ lốn các cậu trai trẻ chính giữa căn phòng, một nửa nằm ngồi đủ thể loại trên sàn một nửa đứng quỳ vô tổ chức ở gần đó, thằng nào thằng nấy máu nóng bốc hết cả lên não cãi vã om sòm cho đến khi chả biết thế nào lại chuyển cảnh sang đọ vật tay mười một người.



Eeteuk lắc đầu cười yếu ớt ngán ngẩm, vẫn đứng cùng Heechul an toàn ở phòng ngoài. “Cậu nói đúng,” Eeteuk thừa nhận. “Chúng nó chỉ như một lũ chó con.”

“Cậu biết đấy,” Heechul thận trọng mở lời. “Các fan vẫn cứ hay gọi cậu là umma, phải không?” Eeteuk gật đầu đồng tình, ngay lập tức bị thằng bạn sinh sau đẻ muộn mười ngày quăng cho một cái nhếch môi cười thâm và tiếp tục.

“Ô thế nếu chúng nó là chó con, còn cậu là mẹ chúng nó, chẳng phải hóa ra cậu thành chó cái mất rồi à?”


Eeteuk chỉ biết đành đoạn mà thở dài thườn thượt.




--
_____________________________________________

Đã được sự cho phép của RakuenM.F để post bản dịch ở đây, thanks for translating this fic ^^

Ý kiên riêng tư của người post: 
Drabble này năm trong "83-line drabble series" và HeeChul, Lee Teuk...rất 83-line. Người ta bảo gừng càng già càng cay, người lớn thường chững chạc, các anh vẫn như thế nhưng nhắng nhít, quái đản và tươi trẻ hơn rất rất nhiều :">.Rất kết câu t.n :)), hoàn toàn đúng với sự thật khách quan :>

Sunday, 26 September 2010

Những điều riêng [01] : From me to fanfic

Um, và mình là thành viên thứ ba của site này . Thay vì làm một intro về bản thân ( thật ra chả có gì để nói), mình đã viết một vài cảm nhận nho nhỏ của mình về fanfic. Có thể là không nhiều, không chuẩn xác, nhưng mong rằng, nó đã thể hiện được khía cạnh nào đó trong quan điểm của mình đối với thể lọai truyện này^^

Có lẽ fic đã đến với mình trước khi mình biết được tên gọi của nó là gì. Khỏang thời gian đầu, mình đã có những nhận định khá lệch lạc về nó. Mình đã chỉ thích đọc những mẫu truyện hài hước, những gì thật “lãng mạn” hoặc thật teen…Và mình không thích những sad fic, những long fic đằng đẵng phức tạp…và đặc biệt kị yaoi~(Cái này thì đã từng chia sẽ với Trúc rùi nhỉ, nhưng giờ thay đổi rồi nên không biết Tr có thấy lạ không). Đó là khỏang thời gian, mình chỉ đọc những fic về duy nhất một idol mà mình thích, không hơn không kém.

Nhưng về sau, mình đã chịu “mở mang” hơn, mình tìm đọc nhiều fic hay hơn, cảm nhận nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn…và mình đã đúc kết được nhiều thứ thật sự thú vị. Đó là lúc cách nhìn của mình đã khác đi đối với fic.

Hơi chột dạ khi nói rằng, tớ thích fic hơn sách. Và, tuy “2 tiếng” đọc fic lại khiến tớ cực mê mẩn hơn cả 7 tiết học Văn với cô Linh (mianhae cô, nhưng cô vẫn là người duy nhất trong trường truyền được “lửa” văn học cho em đấy!^^).

Trong fic, những nhân vật, tình tiết có thể có thật hoặc không, những ý tưởng,nội dung, cảm xúc hầu hết đều do người viết “tạo” ra. Nhưng chắc chắn , đối với những fic mình đã đọc và yêu thích , những thứ đã được “tạo” ra trong ấy, không hề ảo ; và tuy tính cách của nhân vật hòan tòan khác so với thực tế, nhưng, “con người” của họ trong fic – qua sự nhào nặn của các au - đã trở nên thật sống động và chân thật như chính người đọc đang đối diện với một “con người thật” trong “thế giới tưởng tượng”.
Khi đọc fic, mình cảm thấy đang nhấm nháp cuộc sống một cách từ tốn, giản dị, không vội vã và gấp gáp so với thực tại. Mình đã bị chìm đắm, mê mẩn trong những thứ nhẹ nhàng và lãng đãng hay những cảm xúc đau khổ và bất hạnh. Mình cũng biết được thế nào là khát khao về một kết thúc đẹp giữa những chênh vênh, bế tắc hay những khỏanh khắc đong đầy, tuyệt vời giữa các nhân vật. Mình trải nghiệm lại được những thứ, dù biết đã từng gặp trong đời, nhưng không thể nào khắc họa nó rõ ràng hơn được qua những lời văn. Và giống như cô Linh đã nói, khi nhận ra được thứ mình đã vô tình lãng quên vào khỏanh khắc nào đó trong đời, thì lần trở lại một cách rành rọt và chính xác của nó luôn khiến tim người ta rộn lên, là lòng sung sướng khó tả. Đó cũng là những lúc lòng mình thấy xao động và nhẹ tênh, khi chợt nhận ra những cảm xúc đôi khi mình đã không thèm để ý.

Về những nhân vật, thật sự con người thật của họ đã quá tuyệt trong thực tại, đã làm mình phải xem là idol, phải xem là một phần nào đó trong họ mình muốn đạt được trong cuộc sống. Cho nên, mình đã luôn tò mò muốn biết về “con người” họ trong thế giới tưởng tượng, nó sẽ càng đáng yêu hơn thế nào, vui vẻ, đau buồn, hạnh phúc, hay bất hạnh ra sao…
   
Cái hay của fic, đối với mình, là đã không trôi tuột vào não rồi bão hòa trong ấy. Những fic hay đã khiến mình muốn run lên vì sung sướng (như đang hòa vào dòng chảy của nhân vật), đã dằn vặt vì một tình tiết bất đắc dĩ của nhân vật, hay đến mức tức tối kiểu như “tại sao họ không yêu nhau sớm hơn” , “họ là một cặp ngòai đời thì thật tuyệt”

 Rõ ràng, mình đã “học” được rất nhiều thứ từ fic, nó gần gũi và kề cạnh với cuộc sống của mình hơn. Mình thấy cái tên “fiction” chỉ là một hình thức, vì thật ra những thứ cốt lõi bên trong mới là những gì “chất” nhất, thật nhất và chỉ những ai viết ra từ con tim mình, trải nghiệm của mình mới đạt được cái “chất” ấy. Có lẽ, mình đã yêu fic mất rồi, nó vẫn đang điều khiển phần nào đó trong trái tim mình, nhất là ngay lúc đang viết những dòng này!

Written by Leslie (là Thúy)

_________________________

Quả thật, đây là người thứ hai chịu post thứ gì đó cho cái trang này ngoài tui, thật là xúc động (mụ Hà, mụ sửa mạng mau đi). Từ này chúng ta sẽ có thêm mục "Những điều riêng", và tất nhiên chỉ nói về việc đọc và viết. Thực sự tôi đã nghĩ đây có phải là bài review cho fanfic? Nhưng....nghĩ lại thì thôi. Ngoài ra tôi đã ngang nhiên sửa vài thứ trong bài post như các mặt cười không cần thiết, xin lỗi Thúy nghen :">.Và khi đọc xong tôi cũng muốn lên tiếng phản đối vài điều, nhưng phải thừa nhận suy nghĩ mỗi người mỗi khác, tôi không nên lấy cái khuôn của mình đè lên người khác. Cảm ơn bạn Thúy về những tâm tình chân thành gây "xúc động lòng người". Câu cú của Thúy, giọng văn của Thúy, có những đoạn sao mà thật là "học sinh giỏi văn hạng 3 thành phố" ghê ấy, rất hay Thúy ạ, đó là những điểm tớ khâm phục cậu.
(Người post luôn có vẻ là người có lợi thế cho việc nhiều chuyện phê phán mấy thứ này :">)

Thursday, 16 September 2010

[Oneshot] If you seek HanChul

If you seek HanChul…~



Author: Jio@Grism.net
Rating: K+
Warning: SA (mà thực ra là hoàn-toàn không có gì hết~)
Pairing: HanChul
Genres: Humour (maybe), Romance.
Dislaimer: Chars ain’t mine. They belong 2gether~
Summary:

HanKyung and Kim Hee Chul
First night together.



***





Thật điên khùng khi giữa giời mùa hè mà điều hoà bị hỏng.

Ấy thế mà không gian bốn bức tường chật hẹp, kèm theo hai cái quạt và một cái cửa ra vào lại phải nhét tận-những hai con người. Hai cái giường mét hai liên tục cót két bởi những tiếng cựa quậy của hai thân chủ.

Nóng khủng khiếp, muỗi khủng khiếp, mệt khủng khiếp và nhớp nháp khủng khiếp.

Thật không thể ngủ được!

Hee Chul nằm ẹp trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Cái quạt điện dưới chân anh ì ạch chạy đến sắp long cả cánh, chăn gối tung toé dưới nền nhà, tóc bết mồ hôi và toàn thân như sắp héo. Không khí thế này mà ngủ thì phí đi.

Anh khẽ liếc sang giường bên cạnh. HanKyung đang gác hai chân lên tường, tay vắt qua trán và thở hồng hộc. Hậu quả của việc mặc quá nhiều quần áo khi đi ngủ. Trời quá tối nên anh không rõ cậu ấy nhắm hay mở mắt, nhưng nếu thời tiết này mà ngủ được, thì đấy chả phải con người bình thường nữa.

Đồng hồ reo tròn mười hai giờ đêm.

Nếu bây giờ mà không ngủ, thì làm gì?

- Han Kyung? Ngủ chưa?

Gần như ngay lập tức, bên kia có tiếng trả lời.

- Chưa. Nóng quá~

- Nửa đêm rồi.

- Ừ, làm gì bây giờ?

- Muốn vui vẻ không?

Trong bóng tối, Hee Chul thấy rõ bóng HanKyung ngồi bật dậy, nhìn về phía anh trân trối.

- Câu hỏi kiểu gì thế hả?

- Không đùa đâu. Muốn vui vẻ không?

- Ya yah, trời đang nóng lắm đấy nhé!

- Nói nhanh đi lại còn bày đặt.

Cái bóng hình đầu HanKyung hơi cúi xuống.

- Anh định làm gì?

- Vậy tính là có nhé.

Hee Chul leo xuống giường, nhanh chóng xích lại gần giường HanKyung. Tay anh sờ soạng trên giường tìm tay cậu. Cậu vội rụt tay lại theo phản xạ có điều kiện, Hee Chul giật mạnh lấy, lôi cậu dậy.

- Đi theo anh.

- Nửa đêm anh đi đâu?

- Đi vui vẻ chứ đi đâu.

HanKyung thở dài, nặng nề lôi người dậy khỏi giường. Hee Chul, theo một cách không bình thường, quờ tay mò ra cửa. Sau khi chắc chắn mình đang cầm cái nắm đấm cửa, anh quay lại thì thào.

- Phải tuyệt đối nghe lời anh nhớ chưa? Lần đầu tiên có thể hơi đau, nhưng quen rồi thì… Không sao bôi cao là khỏi.

- Cái gì mà bôi cao là khỏi?

- Dù có đau đớn mấy cũng không được hét, phải cắn răng chịu đựng và sống sót trở về, nghe chưa?

- Đi vui vẻ mà như thế à?

- Vui vẻ phải đến đoạn cao trào mới có ý nghĩa. Đi nhé?

- Đi chứ sao.

Nắm đấm cửa phòng xoay xạch một cái. Hee Chul nhanh nhẹn nhón chân luồn ra trước. HanKyung nắm chặt lấy tay Chul, rón rén theo sau. Cả tầng ba kí túc xá vắng hoe, không một bóng người và không một bóng điện. Cả hai con người không-ngủ-được lần lần theo chân tường, đang trên đường đi tìm vui vẻ.

- Rốt cục là chúng ta đi đâu?

- Thích ăn rau cải ngọt hay hay cải cay?

- Cải ngọt.

- Thích xem bóng chày không?

- Có.

- Tửu lượng được không?

- Tương đối. Hỏi gì thế?

- Cải ngọt có chó to lắm.

- Hả?

Hee Chul không trả lời. Cả hai đã đi đến cuối hành lang tầng ba. HanKyung trợn tròn mắt nhìn Chul lôi từ góc lan can ra cuộn dây thừng to bự chảng, cố sức cột chặt vào thành ban công. Không dám hỏi nhiều, cậu vừa giúp anh, vừa tự hỏi không biết có phải anh ấy đang muốn đóng phim Người Nhện hay không.

- Bây giờ Oẳn tù tì, đứa nào thua thì trèo xuống trước.

- Kim Hee Chul! Anh điên hả? Thà anh đi bằng cầu thang xuống cho nó lành đi!!

- Nếu em nhảy từ tầng hai, anh sẽ mai táng cho em chu đáo.

- Nửa đêm nửa hôm, anh rủ người ta đóng Tarzan để vui vẻ ấy hả???

HanKyung vừa lầm bầm vừa quay người định về phòng. Hee Chul vội vàng nắm lấy khuỷu tay cậu

- Yah! Sao em lại bỏ anh như thế chứ hả? Em không thấy anh thực sự muốn vui vẻ cùng em sao hả??

- Anh đừng có lạm dụng từ vui vẻ!

- Được rồi. Thế này nhé, chúng ta sẽ phải trèo sang tầng thượng nhà bên kia, lấy cái chậu cây nhỏ nhỏ ở chỗ gần một con chó rất to.

- Để làm gì??! _ HanKyung gần như gào lên.

- Làm gì hồi sau sẽ rõ. Em có giúp anh không?

- Không. Anh điên rồi. Chỉ vì một chậu câu mà anh hi sinh tính mạng, đu cái sợi dây trói gà này để lấy ấy hả? Không. Em không muốn chết.

- Đây là tầng ba, dù có nhảy xuống cũng chả chết được, huống chi có khi em lại rơi từ tầng hai?

- Em không làm.

- Vậy để anh làm!


Hee Chul hùng dũng giật giật sợi dây để thử độ chắc chắn, rồi quay sang nhìn HanKyung. Cậu đứng im một chỗ, không hề tỏ thái độ nhân nhượng. Hee Chul thở dài một cái, rồi nắm lấy sợi dây.


- Không sao bôi cao là khỏi_ Hee Chul vừa lẩm bẩm trong miệng, vừa giữ rịt cái dây rồi trèo lên thành ban công.

- Anh định làm thật đấy hả?

- Không khỏi ăn tỏi là hết… _ Hee Chul ngẩng lên mỉm cười. Nhưng anh không hề dừng lại, tiếp tục nắm thật chặt lấy sợi dây và từ từ đi xuống.

- Kim Hee Chul!

- Không hết chết là vừa.

Điều cuối cùng HanKyung biết, là anh đưa tay kéo Hee Chul lên và thề thốt “Được rồi, được rồi, em sẽ làm!”



***





- Hee Chul, thế nào nữa??

HanKyung vắt vẻo trên sợi dây thừng lơ lửng giữa tầng hai và tầng ba, cố gắng gọi Hee Chul mà không làm mọi người thức giấc. Hee Chul chổng ngược người, nhòm xuống dưới với với tay

- Có thấy cái sân thượng nhà hàng xóm không??

- Có!

- Thấy con chó xích gần đấy không??

- Hình như có!!

- Nghe kĩ nhé, bây giờ em leo xuống, rồi cố tí nữa, hạ xuống tầng thượng nhà bên ấy!

- Anh đùa hả??

- Ngay sát đấy mà!!

- Nhưng em sợ lắm!!

- Anh yêu em! Cố lên!!

- Rơi từ đây có chết không?!

- Sứt đầu mẻ trán tí thôi!

HanKyung toát đủ loại mồ hôi, tay siết mạnh sợi dây thừng. Thôi, đã ở lưng chừng thế này, cũng lắm là rơi xuống tầng một chứ mấy. Nhắm mắt đưa chân, HanKyung từ từ leo xuống, khẽ đưa người sang phía tầng thượng nhà hàng xóm.

- Hee Chul!! Con chó có ác không?

- Em cứ nắm thật chặt dây vào. Có thấy chậu cây nâu nâu xanh xanh không? Chậu cảnh bé bé ấy?

- Ừ ừ rồi rồi! Anh nhanh lên đi!!

- Em quơ thật nhanh cái chậu cây ấy, ném vào hành lang tầng hai rồi trèo qua ban công tầng ấy, mang lên đây!

- Chậu cây ấy làm gì???

- Đừng hỏi tại sao, cứ mang lên đây!

- Rồi chúng ta có bị đi tù không?

- Cứ yên tâm, yên tâm! Anh chờ em ở ban công tầng hai nhé! Cắng răng chịu đựng và sống sót trở về, nghe chưa??!!

HanKyung không hiểu nổi vì sao mình lại đồng ý đi làm việc này. Nhẽ ra lúc ấy cậu không nên ngăn cản Hee Chul lúc anh ấy chuẩn bị “hành động”. Chỉ có mức độ điên khùng của anh ấy mới làm được những việc như thế!
Cậu từ từ trèo xuống, khẽ đẩy người về phía tầng thượng bên kia, chân quơ loạn xa tìm mặt đất. Cuối cùng thì bao nhiêu công khổ luyện thể lực của cậu đã được đền đáp, chân cậu chạm xuống mặt bê tông cứng cứng.

Tay vẫn cầm chặt sợi dây dù chân đã chạm mặt đất, HanKyung khẽ khàng lại gần cái chỗ có chậu cây xanh xanh nâu nâu, mắt không dám chớp nhìn thẳng phía khoảng không trước mắt, nơi có con chó đang nằm ngáp. Một cách chuyên nghiệp, cậu lại gần. Trong không tới năm giây, cậu quơ thẳng cái chậu cảnh bé bé. Con chó giật mình tỉnh cơn ngáp, xông lại gần sủa ầm ĩ. Và trong sự kinh hoàng tột độ, cậu quyết tâm đu dây nhảy bổ sang tầng hai kí túc.


Sắp tới rồi. Sắp xong rồi…~




HỰ~~~~~~~~~~~~~~~



HanKyung chới với. Trong lúc vội vàng, cậu không để ý bên dưới có cây roi rậm rạp lá. Chân cậu đang vướng vào cái đám lá chết tiệt ấy!! HanKyung giãy chân, cố thoát ra, nhưng võng lá ấy cứ bám chặt lấy chân. Bực mình, cậu buông tay đang nắm lấy sợi dây thừng để tháo đám lá ra.


Tất nhiên. Đấy là việc làm sai lầm.


.
.
.
.
.



Khi HanKyung tưởng mình ít nhất cũng phải chấn thương sọ não rồi, thì trong một phần ngàn khoảnh khắc may mắn nào đó, cậu cảm thấy có bàn tay đầy mồ hôi của ai đó đang siết mạnh lấy tay mình.


-Suỵt suỵt suỵt…!!

-Hee…- Chul?

-Cậu tưởng ai??

Hee Chul bóp thật mạnh tay cậu, cố giữ thật chắc. Môi anh bặm lại, mắt trợn trừng và thở hồng hộc. Bằng tất cả sức lực, anh cố gắng kéo cậu lên ban công. Trong lúc căng thẳng ấy, chẳng hiểu sao HanKyung lại muốn bật cười. Hee Chul bình thường chỉ biết nghĩ cho bản thân, đang nắm chặt lấy tay cậu, đang cố sức giúp cậu, và đang lo lắng cho cậu.


- Cậu có cố trèo lên không thì bảo??? Một mình tôi cố đấy à??

- Em biết rồi.

HanKyung bật cười thành tiếng, vất vả bám lấy thành ban công.

Khi cậu vừa ngó được phần thân lên ban công tầng hai, Hee Chul lập tức ôm chầm lấy cậu. Anh ghì lấy vai cậu, siết mạnh tay, gục xuống cổ cậu như thể sợ cậu chỉ là ảo giác.

- Anh xin lỗi. Anh.. sợ quá...~

- Từ sau… anh tự… làm nhé~


HanKyung một tay chìa ra chậu cảnh, một tay cố giữ cho tim khỏi rớt ra ngoài. Con chó nhà bên cạnh vẫn sủa ầm ĩ và khu kí túc vẫn vắng tanh.

Hee Chul cầm lấy chậu cây, vội vàng dìu HanKyung dậy. Trong cái tình cảnh chẳng biết nên khóc hay nên cười ấy, cậu gục hẳn người lên anh, thở hồng hộc. Anh vỗ nhẽ sau lưng cậu, vừa nói vừa như phụt ra cười.


- Tốt lắm, tốt lắm HanKyung…!

- Nếu mà… em.. còn sức… Em sẽ… giết CHẾT anh…~

- Được rồi, được rồi, em an toàn rồi, không sứt mẻ tí nào nhé.

- Anh d-dám…~?

- Chúng ta về phòng vui vẻ nào!!

HanKyung không biết nên nhìn anh với ánh mắt căm phẫn hay là đồng tình nữa. Hee Chul nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, mỉm cười nhìn chậu cây bé bé. Nụ cười của một đứa trẻ con ngây thơ và hồn nhiên. Người như thế ai mà ghét cho nổi? HanKyung dịu mắt lại, khẽ mỉm cười.


- Bây giờ đến lượt anh làm gì?

- Anh chuẩn bị sẵn rồi! Vui vẻ thôi!!


Anh kéo tay cậu dậy, vòng tay cậu qua vai anh, nhảy chân sáo bước đi. HanKyung khập khiễng ghì lấy vai Hee Chul về phòng.

- Đâu…?

- Đây này!

- Vui vẻ của anh chỉ có ba phút thôi hả?

- Thực ra anh đã định cho cả rau cải vào…

- Đâu?

- Nhưng vì em đã rất vất vả lấy nó cho anh, nên anh sẽ giữ nó lại.

- Cái mà em tí nữa hi sinh mới lấy được, là rau cải hả?

- Cải ngọt, của hiếm Seoul đấy!

- Còn gì nữa?

- Chúng ta sẽ ăn mì tôm, uống bia và xem bóng chày!


HanKyung bật cười.

Sau tất cả những gì đã xảy ra, cậu tất nhiên chẳng mong có lần sau nữa.

Nhưng nếu Hee Chul vẫn muốn vui vẻ như thế…


Có lẽ cậu cũng sẽ đồng ý.

[Seek HanChul/End]



---Đã được sự đồng ý của tác giả khi mang sang đây---



_________________________________________________________

Đã được sự đồng ý...của Kim_KyuMin để post ở đây, cảm ơn bạn và cảm ơn tác giả vì một fic hiếm có nhưng đáng yêu này.


Ý kiến riêng tư của người post:

Mới ở entry trước, tôi đã nói fic HanChul thường buồn, cho nên fic này thực sự là quý hiếm. Câu văn trong fic, không hề trau chuốt, chỉ đơn giản là kể và tả. Nhưng dù như thế, tính cách của HeeChul là rất thực với ngoài đời. Và đọc thì vẫn có một cảm giác rất vui vẻ với mọi câu nói giữa Geng và Hee. Tôi ước chi có nhiều fic như thế này cho GengHee hơn, để ít ra trong một thế giới không thực, họ vẫn có thể đứng cạnh nhau, vẫn vui vẻ thế này với nhau và....có lẽ cả yêu nhau nữa.

Và nói đi nói lại, If you seek HanChul thực sự tuyệt vời theo nhiều khía cạnh. Tôi đọc và sau cùng là thốt lên, thật đáng yêu. HeeChul dù đã phải thôi những ngày trẻ con và chỉ biết mỗi HanGeng, HanGeng cũng đang trên con đường thực hiện ước mơ của mình và phải bỏ lại HeeChul. Cả hai người họ giờ đã ở 2 nơi, khác xa lúc trước, nhưng trong một nơi nào đó mà fangirl làm chủ, họ luôn ở cạnh nhau. Họ sẽ luôn có những lúc cùng ăn mỳ với cải ngọt như trong fic (hoặc HeeChul ăn một mình), họ sẽ có những lúc vui vẻ với nhau, rồi sợ hãi lo lắng cho nhau, để rồi cuối cùng họ cười vì nhau.
Nên đọc vì fic này thực sự là của hiếm đó (với GengHee)



Monday, 13 September 2010

[Oneshot] 4 năm 4 tháng

*Author:Kelnim
*Rating: PG
*Pairings (nếu có): GengChul
*Disclaimer: trái đất vẫn quay... dù có điều gì xảy ra... họ có là của nhau hay không... không biết... chỉ biết... với tôi, họ nên là củanhau, điều ấy là tốt nhất
*Category: sad

Đã có sự cho phép của Kelnim để post fic ở trang này, thanks Kelnim for this fic ^^
-Summary:

Bốn năm bốn tháng trôi qua...

như thấy một vùng trời mới....










4 năm 4 tháng

















Ngồi lặng hàng giờ trên cầu thang, nhìn ra ngoài trời mưa bằng cái cửa sổ tròn bụi bặm, tôi đã ngỡ trong giây lát nhìn thấy bóng dáng một người đang đứng dưới mưa và chờ đợi… đợi… đợi tôi…

Tại một cái cửa sổ khác, hình chữ nhật lớn và cũng bụi bặm, bình minh lên và gửi cho tôi những tia nắng nhỏ, tôi đã ngỡ trong giây lát nhìn thấy bóng dáng một người đang kéo tấm rèm màu trắng ngà, che hết các cửa sổ trong phòng ngủ… cho… cho tôi…

Tất cả… vì… vì tôi…













Hôm nay là ngày mà mỗi tháng một lần, tôi xin nghỉ làm ở công ty.

Sớm thức dậy, mặt trời vẫn còn đang đắp chiếc chăn mỏng màu xanh biển nhạt…

Gấp gọn chăn và phủ lên nó tấm ga trắng che bụi khi quét dọn…




Một tháng, tôi dành một ngày để quét dọn lại toàn căn hộ.

Trước đây, tôi không bao giờ phải đụng đến chổi hay cây lau nhà, nhưng bây giờ khác rồi, tôi phải tự làm điều đó, nếu không muốn bị chết sặc trong bụi bẩn.



_Khi nào anh tổng vệ sinh thì em vào phòng ngồi, ló mặt ra là anh đánh đòn.


Tôi đeo chiếc khẩu trang đen một màu, có duy chữ “Hee” bằng tiếng Trung Quốc ở giữa,… nhìn phòng khách một lượt, không biết phải bắt đầu từ đâu.

Tháng trước tôi bắt đầu từ chỗ nào nhỉ?

TV hay ghế sofa?


_Em hỏi làm gì? Anh đã bảo là khi anh dọn nhà, quét bụi thì cấm ló mặt ra cơ mà? Hít nhiều bụi lại lên cơn hen thì ai chịu? Anh không chịu hết trách nhiệm đâu đấy!!!


Vò đầu chán chê mà vẫn không biết phải bắt đầu từ đâu, tôi đi vào phòng bếp, phải rửa dọn đống chén đĩa đã rồi quét dọn gì tính sau.


_Đừng để đĩa ở mép bồn rửa, sẽ rơi đấy!


[Choang]

Lại làm vỡ thêm cái đĩa nữa rồi.

Bát đĩa trong nhà sắp vỡ hết rồi đấy, tối phải đi mua một bộ khác thôi!



_Em chỉ cần dọn lại bàn làm việc thôi, đừng vứt tài liệu chồng lên bàn phím nữa. Với lại, đánh số tài liệu rồi xếp gọn vào hộp tài liệu đi. Anh để hộp ở trên nóc tủ quần áo ấy.


Nhiều năm rồi, việc tôi làm thành thạo nhất, mỗi ngày tổng vệ sinh là dọn bàn làm việc.

Không phải vì tôi không gọn gàng mà là tôi cố tình quẳng tài liệu lung tung để có cái mà dọn ấy chứ!...


Xếp lại chồng tài liệu bị đổ, tôi kéo ghế ra, trèo lên để lấy hộp đựng tài liệu trên nóc tủ quần áo làm bằng gỗ sần với cái hương trầm thoảng nhẹ trong không khí.

Thư thái lạ lắm nhé!


Ơ mà… ? Lạ nhỉ? Sao lại hết hộp rồi nhỉ?


_Anh mua bốn bọc hộp để ở ngăn dưới cùng tủ giày, nếu hết ở trên nóc tủ thì lấy một bọc hộp ra, căng hết chúng ra là được. Tiện nhỉ? Khi nào dùng hết ở ngoài tủ giày mà anh không có ở nhà thì ra siêu thị 24/7 ở ngã tư, lên tầng ba, gian văn phòng phẩm ấy. Cứ bảo với họ là em cần bốn bọc hộp đựng tài liệu gấp là được. Không nhớ có phải chi tiết size nào không nhỉ? Để anh ra đó xem thử đã nhé.


Bỏ đống tài liệu ở trên bàn làm việc, tôi ra ngoài phòng khách, quyết định sẽ phủi bụi ở chỗ bàn TV rồi dọn ở bàn kính, rồi hút bụi tất cả, lau nhà, cuối cùng là đi đổ rác. Xong!!!







Ho liên tục!...

Khó thở!...

Thuốc!...

Hết rồi!...



_Thuốc dự trữ của em anh để ở ngăn thứ hai tủ bếp. Từ bên tủ lạnh nhìn sang nhé.



Lật tung đống thuốc!...

Đây rồi!...

Hít!...

Hít!...

Thở lại được rồi!...










Trượt dần đến khi ngồi bệt xuống sàn, tay vẫn còn cầm chai thuốc suyễn…






Tôi không sao sống mà không có cái sự chăm sóc ấy…

Anh ấy đã chăm sóc tôi từ trước khi tôi là học sinh tiểu học,… đến trung học,… cao học,… rồi đại học,… đến cả cái ngày nhận tháng lương đầu tiên, tôi vẫn luôn có sự chăm sóc ấy bên mình…


_Đương nhiên anh phải chăm sóc em rồi. Em là em trai anh mà!











Bây giờ, khác rồi!...





_Hee Chul, anh có người yêu rồi! Thật ra thì… anh giấu em cũng khálâu… Anh quen người ấy từ năm thứ hai em lên đại học…- nụ cười ngượngvà cái điệu bộ gãi đầu gãi tai chẳng bao giờ bỏ.









Bây giờ, khác rồi!...





_Anh định cầu hôn người ấy nhưng không biết phải chọn nhẫn thế nào, em đi với anh nhé!

_Em không biết chọn nhẫn.- ấn nhẹ gọng kính, quay lại với bàn máy công việc.

_Anh tin vào mắt thẩm mĩ của em mà! Đi với anh đi Hee Chul!








Bây giờ, khác rồi!...





_Anh đây. Trời mưa to quá, anh đang trên đường đến công ty em, chờ anh một chút, đừng đi xe bus về đấy nhé.

_Được, em biết rồi. Em chờ ở sảnh.








Bây giờ, khác rồi!...





_Anh làm gì mà lâu vậy? Bị tắc đường à?

_Hee Chul…

_Sao vậy? Giọng anh nghe lạ thế?

_Anh… xin lỗi…

_Anh nói gì vậy?

_... mau kéo anh ấy ra nhanh… mau lên…- hỗn loạn những tiếng hét, tiếng còi xe.

_Alô?... Han Kyung!!!!!!!!!









Bây giờ, khác rồi!...





_Chúng tôi thành thật chia buồn với gia đình.

_Cảm ơn đã đến.- cúi đầu đáp lễ.









Bây giờ, khác rồi!





_Cậu là Kim Hee Chul, em trai của Han Kyung phải không?

_Vâng, là tôi.

_Han Kyung đã nhờ tôi chuyển cho cậu cái này nếu không may cậu ấy có chuyện gì…

_Cảm ơn anh.

_Xin thành thật chia buồn.

_Cảm ơn đã đến.- lại cúi đầu đáp lễ.











Bây giờ, khác xa rồi!...



















...

Hee Chul, nếu anh đọc được bức thư này thì anh biết mình không còn được ở bên em nữa. Bệnh tật thật là phiền phức và là kẻ giở mặt nhỉ?

Anh xin lỗi.

Có thể nếu em đọc được điều này thì em sẽ trù anh dù có chết cũng không được siêu thoát, nhưng anh vẫn muốn nói.

Đừng khóc em nhé! Ít nhất là khi không ngồi trên cầu thang lên tầng mái! Đừng khóc nhé, em của anh.





Có quá nhiều điều chẳng muốn đọc…





Có hai điều anh rất muốn nói với em. Phải thú thật rằng đó là hai điều mà anh đã giấu em từ rất lâu. Nhưng Hee Chul, anh thề rằng hai điều dù là con số nhiều nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đó thôi. Em tin anh nhé!





Có quá nhiều điều chẳng muốn đọc…





… Chúng ta không phải anh em cùng cha khác mẹ như chúng ta vẫn nghĩ đâu Hee Chul.
Nói thế nào nhỉ? Chuyện ấy thật sự rất dài dòng.





Mẹ đã nhận nuôi anh ngày bà làm y tá ở bệnh viện dưới quê.
Em biết không, anh đã nghĩ rằng ba mẹ ruột của mình bỏ anh lại từ ngày anh mới đỏ hòn đấy. Anh thật sự tin là như vậy đấy Hee Chul.





Ba mẹ chia tay nhau không lâu sau khi anh được một tuổi. Mẹ đã đưa anh đi xa, đi khá nhiều nơi rồi cuối cùng, bà lên Seoul và kiếm được việclàm hộ lí tại bệnh viện của ba em. Có lẽ hai người đã yêu nhau một thời gian sau đó. Anh chỉ nhớ rằng khi anh lên ba tuổi thì em ra đời.





Anh đã tìm được ba anh, lúc đó ông cũng không còn mấy thời gian nữa. Ông bị bệnh lao, rất nặng.





Ông đã kể với anh sự thật về thân thế của anh. Ông còn bảo ba mẹ ruột của anh đã có lần tìm đến nhưng mẹ nhất quyết không muốn gặp và để anh về với họ. Mẹ thật sự ghét những người đó đấy Hee Chul.





Ba em chắc cũng chẳng biết chuyện này. Anh nghĩ mẹ cũng chẳng muốn câu chuyện thêm li kì nên chúng ta cũng chỉ được biết có như vậy.





Em nghĩ sao Hee Chul?
Anh không phải anh trai em đâu.
Này, đừng nhớ về anh như thế nhé, chỉ cần nhớ anh là Han Kyung luôn ở bên em thôi, đừng nhớ anh là anh trai em đấy.
Nhớ đấy nhé.







Có quá nhiều điều chẳng muốn đọc…







Hee Chul, nếu không phải em trai anh, chúng ta sẽ thế nào?






Anh muốn chạy đến bên em và ôm em vào lòng ngay lập tức. Nhưng rồi,thật ngốc đấy, anh chẳng dám nói với em cái sự thật quá sức tưởng tượng này. Anh đúng là thật ngốc đúng không?
Biết rồi, anh biết anh ngốc rồi, đừng tưởng anh không biết là em sẽ hét lên : Han Kyung là đồ ngốc, đại ngốc, đồ đần, não làm bằng đậu phụ hay não bị lỏng hết. Anh biết hết đấy. Tốt nhất là em đừng hét như thế nếu không anh sẽ báo mộng với ba mẹ và em sẽ bị cấm túc một tuần đấy.
Hehe, anh xảo quyệt gần bằng em rồi đấy Hee Chul.
Tất cả là nhờ cái tính của em mà anh có cái trò ấy, đừng có mà trách ai nghe chưa?!
Hehe!






Hee Chul, nhớ anh nói anh có người yêu rồi không?
Chà, để có được câu trả lời cho đúng ý, anh đã hỏi em chuyện ấy đúng không?
Cuối cùng thì sao chứ?
Em lại cười và nói : Anh sợ em sẽ ám sát chị ta sao?
Yahh Kim Hee Chul, em có biết là ngoài quỷ quyệt, em còn rất độc ác không?
Em thật sự độc ác đấy Kim Hee Chul.








Có quá nhiều điều chẳng muốn đọc…







Chẳng biết là em đã dọn nhà chưa đây?
Này, hay thuê người giúp dọn nhà đi, anh không muốn phải đón em sớm đâu. Thật đấy, anh chẳng muốn nhìn thấy cái mặt em nữa Kim Hee Chul.
Tốt nhất là em thuê ngay người dọn nhà đi nghe không?
Nhưng mà không được làm biếng đấy, phải biết tự dọn lại cái đống tài liệu mà em vẫn vứt lung tung trên bàn đấy.
Mà này, em dùng hết chỗ hộp chưa?
Đã dùng đến cái hộp thừa chưa vậy?







Có quá nhiều điều chẳng muốn đọc…







Bốn bọc hộp, mỗi bọc mười ba cái.
Một năm dùng hết mười hai cái.
Bốn năm sẽ còn lại bốn cái.
Kim Hee Chul, hết bốn năm bốn tháng của anh rồi chứ?
Nếu dùng hết rồi thì…









chữ “hãy gọi cho anh” bị gạch đi…





...








Tôi chưa bao giờ đọc hết bức thư.
Dù đã bốn năm bốn tháng nữa trôi qua, cứ đến ngày dọn nhà, trên nóc tủ chỉ còn duy nhất một cái hộp, tôi đã luôn coi như nó không tồn tại.

Thú thật rằng, dũng khí chẳng còn đủ để xem anh ấy để lại cái gì cho tôi nữa.









Bốn năm bốn tháng trôi tuột khỏi tay…





Anh ấy đã yêu tôi từ bao giờ? Sao tôi chẳng mảy may nhận ra điều đó nhỉ?












Bốn năm bốn tháng bước qua…







Từ ngày anh ấy bị tai nạn, tính đến giờ… tôi không nhớ anh ấy xa tôi bao lâu rồi.

Cũng không nhớ được tôi đã dùng hết cái bốn năm bốn tháng của anh ấy chưa…, có thể mở cái hộp tháng thứ năm.

Tôi không nhớ nổi nữa…
















Ba gọi tôi về sống với mẹ những ngày cuối cùng.

Bà bị ung thư dạ dày đã lâu, đó có lẽ là điều duy nhất tôi còn nhớ.

Mỗi đêm nghe tiếng mẹ rên rỉ vì cơn đau, tôi đã nhớ đến ngày mưa ấy,… cái ngày mà Han Kyung nói xin lỗi tôi.






Não lòng…









Mẹ mất.

Ba đưa mẹ về nằm bên cạnh Han Kyung.


Ngày đưa mẹ đi, tôi chạy ra biển từ rất sớm. Ở đó cho đến khi tiếng di động kêu.

Ba nói hãy về thăm mẹ và anh khi nào tâm hồn tôi bớt dậy sóng.

Ba không trách tôi khi tôi không đến, chắc ông nghĩ tôi vừa mất đi một người anh thân thiết nay lại mất đi mẹ yêu thương nên không thể chịu được.

Tôi đang bỏ trốn à?










Bốn năm bốn tháng…






Tôi sang Trung Quốc làm việc theo chỉ định của tập đoàn.













Bốn năm bốn tháng nữa…




Ba tôi ốm nặng.
Tôi trở về Hàn Quốc chăm sóc ông.
Vì bây giờ, ngoài tôi ra, ông chẳng còn ai.
Cũng như ngoài ông ra, tôi cũng chẳng còn gì…










Bốn năm bốn tháng… chưa trôi qua hết…




Tôi ôm bình tro ba đến nơi mẹ và Han Kyung…

Những năm qua, tôi chưa từng đến đây.

Từ ngày Han Kyung mất, tôi đã chưa một lần đến thăm…




Ba cũng lạ, chưa bao giờ nhắc đến chuyện tới đây với tôi.
Ông chỉ nói y như ngày đưa mẹ đi, khi nào lòng bớt dậy sóng hãy đến thăm mẹ và anh.


Bây giờ chỉ còn lại một mình tôi.

Nếu không phải tôi đưa ba về đây thì ai sẽ làm việc đó?







_Xin nhờ bác!

_Cậu đừng lo, tôi sẽ làm như vậy.- người quản trang vỗ nhẹ vai tôi rồi bỏ đi trước.









Khi tôi đưa ba đến đây, trời mưa nhỏ nhưng lại rất dai dẳng.

Nó như nhắc tôi về cái ngày Han Kyung đi và ngày mẹ tôi đến với anh ấy.

Bây giờ, nó lại đánh dấu ngày ba cũng bỏ lại tôi một mình…












Người quản trang lúc đầu thấy tôi, ông ấy đã hỏi vài điều mà dù đúng là chẳng có hơi sức đâu để đáp lại, tôi cũng thấy muốn cảm ơn ông ấy.

Ông ấy hỏi tôi có phải con trai nhà này hay không, rồi tại sao chẳng bao giờ ông ấy thấy tôi đến đây. Tôi nói rằng mình ở nước ngoài làm việc nên chỉ có thể gửi hoa về mà thôi.



_À, vậy ra người gửi hoa bách hợp về một tháng bốn lần là cậu.

_Vâng, là tôi.








Ông ấy cũng hỏi về Han Kyung, người ở bên cạnh mẹ tôi mà có lần ba tôiđã đặc biệt nhờ ông ấy chăm sóc phần chỗ của anh ấy. Tôi chẳng hiểu sao lại nói anh ấy không phải anh trai mình.



_Vậy cậu có biết cậu ta không?

_Tôi biết anh ấy. … Có thể nói là rất rõ… chúng tôi đã sống bên nhau từ nhỏ.


















Đưa ba đến bên cạnh mẹ, tôi không nhỏ một giọt nước mắt.
Giống ngày mẹ mất và cả Han Kyung nữa…


Ba nói đúng, khi nào lòng bớt dậy sóng hãy quay về.

Thế nên, tôi vẫn chưa quay về…















Nhanh chóng làm xong việc, tôi lên xe và phóng đi.

Không một lần nhìn lại đằng sau, không một cái liếc mắt qua gương chiếu hậu.

Tôi không nhìn lại vì lòng tôi vẫn chưa bớt dậy sóng.

Mà hơn thế nữa, nó đang đánh vào bờ tôi những nốt nhạc đứt quãng.















Quay lại Trung Quốc sau khi đã chuyển nhượng bệnh viện cho bác Lee, phó viện trưởng, đồng nghiệp, đồng thời là bạn tâm giao lâu năm của ba tôi,tôi nhận quyết định của tập đoàn sang Nhật Bản.












Bốn năm bốn tháng nữa bay theo gió…







Tôi trở về Hàn Quốc. Đem theo vợ người Nhật tên Ayame và cặp song sinh nam gần ba tuổi.

Vợ tôi đã hỏi có thể đưa các con đến thăm ông bà nội được hay không, và thế là tôi gật đầu.















Trời hôm nay lại mưa, mưa xuân…


Tôi đã quên mất những ngày mưa, những người tôi yêu thương ra đi, đó là mưa gì.

Cứ như thể thời gian dậm chân tại chỗ, cứ đúng ngày đó, họ bỏ lại tôi.
















Người quản trang ngày trước thấy tôi dẫn theo vợ con về có vẻ mừng lắm.Ông ấy chắc muốn thay ba mẹ tôi quan tâm đến tôi một chút, đến cậu chàng ngày trước ôm bình tro ba đến nơi này mà như không còn đường để đứng dậy…


















Vợ tôi không hiểu tiếng Hàn, chúng tôi cũng chỉ dự định về đây thời gian ngắn nên cô ấy đã học vài câu chào đơn giản. Đó cũng là cả một nỗ lực đấy…



Đến chỗ ba mẹ tôi, cô ấy cất tiếng chào như trẻ con Hàn Quốc tập nói. Tôi đã ngỡ mình nghe thấy tiếng ai đó cười.















Bế đứa thứ hai, đứng bên trái Ayame, chỗ của Han Kyung…




_Anh mừng cho em đấy Hee Chul. Đứa thứ hai có vẻ giống em về tính còn thằng nhóc kia lại giống anh hồi bé. Ayame thật sự là một người vợ tốt, hai người chắc chắn sẽ sống hạnh phúc!


_Em đặt tên hai đứa đơn giản. Hàn Quốc thì là Han và Hee. Giống hai đứa mình ngày nhỏ không Han Kyung?


_Giống lắm! Y như đúc ấy chứ! Nhưng tụi nó là song sinh thì giống anh sao được đây?


_Nhiều năm rồi, em không đến thăm anh. Em xin lỗi.


_Không sao, em vẫn thường gửi hoa về cho anh đấy thôi. Bách hợp đẹp lắm!


_Ba bảo khi nào lòng bớt dậy sóng thì hãy quay về. Hình như… đã nhiều năm rồi Han Kyung à.


_Em phải sống hạnh phúc, Hee Chul của anh!


_Nhiều năm rồi… có lẽ vậy. Anh biết không, em vẫn chưa xem cái hộp củaanh đâu. Nói thật ra thì em cũng chẳng dám nghĩ xem trong đó có cái gì.Chắc anh sẽ nói em nhát gan, nhưng nếu được thì em cũng muốn nghe anh nói câu đó một lần trong đời đấy Han Kyung. … Anh xa em lâu quá HanKyung ạ! Sắp bằng cái thời gian anh ở bên em rồi, anh có biết không? …Chắc em còn chưa yên lòng đâu, em chỉ muốn được đi thật xa mà thôi! Xinlỗi anh… Han Kyung!


_Em phải sống hạnh phúc!


_Lúc nãy trên đường đến đây, anh có biết em đã gặp gì mà phanh kít xe lại và chạy bộ không? Em tưởng em đã thấy anh đứng đón em đấy. Nhưng cuối cùng lại không phải anh, một ai đó có cái lưng giống anh và đang đứng chờ một ai đó. Em đã nghĩ lại, có thể anh chàng đó cũng đang chờ một người như em chờ anh chẳng hạn. Ai mà biết trước được điều gì phải không Han Kyung?


_Em phải hạnh phúc!


_Ayame đã từng hỏi em Han Kyung là người như thế nào, Han Kyung trông ra sao và cả lí do chẳng bao giờ em nhắc đến Han Kyung. Em cũng chẳng biết lí do mình chưa bao giờ trả lời cô ấy. Anh cũng không muốn em nhắc về anh phải không? Em biết mà!


_Phải hạnh phúc!


_Hôm qua em lại ngồi ở cầu thang đấy. Nhưng tiếc là trời không mưa HanKyung ạ. Đáng lẽ em nên lùi lại một ngày, để hôm nay ở nhà và ngồi ởđó. Em chẳng khóc được,… cũng lâu rồi. Kể cả là khi ba mẹ mất, con emra đời, em cũng chẳng hiểu sao mình chẳng khóc cũng chẳng cười được. Cũng đã nhiều năm rồi, em nghĩ mình chẳng còn dành được nước mắt cho bất kì chuyện gì nữa. Thật đấy!...


_Hạnh phúc!






















Vài ngày sau, tôi tìm được người muốn mua ngôi nhà của mình và cả nhà ba mẹ nữa.

Tôi tự nghĩ nếu không có một ngôi nhà ở nơi này tôi sẽ chẳng thể quay về.






_Anh ơi, ở trên tủ này có cái hộp, em lấy xuống nhé!- Ayame đang dọn sách trong phòng nói vọng ra.


Có lẽ đã đến lúc phải mở nó rồi…


_Để đó cho anh, lát nữa anh sẽ lấy xuống.

















Ayame là một cô gái tốt.

Ngày chúng tôi quen nhau, cô ấy đã chấp nhận một tôi tưởng chừng không còn sống sót dù chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cô ấy dường như chẳng muốn hỏi lại những điều đó.

Tôi đã nói hãy cho tôi thời gian và nếu bất kì khi nào cô ấy cảm thấy không thể chờ đợi được thì có thể rời đi ngay. Bạn biết cô ấy nói sao không? Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi và nói chỉ khi nào một trong hai chúng ta chết thì điều đó mới xảy ra.

Cô ấy thực sự là một cô gái tốt, một người phụ nữ tốt…

Và tôi đã phụ một người phụ nữ tốt…

















Bức thư ngày xưa của Han Kyung, tôi chưa bao giờ đọc hết.

Gấp nó thành máy bay, tôi để trên nắp cái hộp tôi cũng chưa bao giờ mở.















Trở về Nhật Bản sau một tuần về thăm lại Hàn Quốc, tôi xin nghỉ thêm ít ngày để chăm Ayame ốm. Có lẽ thời tiết của Hàn Quốc không hợp với cô ấy chút nào cả.







_Hee Chul, em muốn hỏi anh chuyện này.

_Ừ?

_Tại sao không bao giờ anh muốn kể về anh Han Kyung?

_Anh chỉ không muốn nói thôi. … Có lẽ là vì anh muốn quên đi anh ấy.

_Em xin lỗi.

_Không phải lỗi của em, vì anh chưa bao giờ nói đến chuyện ấy.

_Hôm trước về thăm ba mẹ, em thấy anh đặt hoa bách hợp ở chỗ người bên cạnh mẹ. Đó có phải là Han Kyung không?

_Han Kyung thật sự rất mê cái màu trắng đó.

_Đã bao lâu rồi anh không về thăm anh ấy?

_Chắc là lâu rồi,… anh cũng chẳng còn nhớ nữa.





Ayame đưa tay chỉ vào ngăn tủ quần áo, tôi đứng dậy với ý muốn lấy thứ gì đó cho cô ấy.


_Anh biết là em biết tiếng Trung đúng không? Em đã đọc nó.

_Ừ.

_Em chưa mở hộp nhưng đã đọc lá thư. Em xin lỗi.

_Không sao.
















Thời gian trôi qua là không thể lấy lại, điều này em biết phải không Hee Chul?
Anh chưa bao giờ hối hận vì được ở bên em mỗi ngày. Thật sự là chưa bao giờ hối hận chút nào cả.



Sớm muộn gì thì ngày em đọc bức thư này cũng sẽ đến.
Điều anh sợ duy nhất không phải em sẽ nổi điên lên và đập tan bức ảnh thờ, chỉ là… anh sợ em sẽ vì anh mà bỏ mặc thời gian trôi qua, không còn định hướng sống vi tương lai nữa.
Hee Chul, em đừng như thế nhé.
Em phải sống thật tốt, thật hạnh phúc!
Em luôn phải là người hạnh phúc nhất, Hee Chul của anh!

...












Dòng cuối cùng, p/s, Han Kyung viết bằng tiếng Trung Quốc.
Khi gấp thành máy bay, dòng tiếng trung đó ở phía đuôi máy bay, Ayame đã tình cờ đọc được nên tò mò, đã mở các nếp gấp ra.















P/s: Hãy sống… không cần vì anh…





















Tôi chưa bao giờ trách Ayame điều gì.
Vì tôi chỉ nghĩ đơn giản mình chẳng có cái quyền đó.












Tôi tự hỏi mình đã và vẫn sống nhưng… vì hay không vì Han Kyung?












Nhiều năm trôi qua rồi…















_Ayame, anh muốn nhờ em một việc.

_Vâng?

_Khi nào anh muốn, hãy để anh một mình về Hàn Quốc. Và khi nào anh báo tin, hãy trở về đó, để anh ở bên cạnh Han Kyung.

_Em sẽ làm như vậy.

_Cảm ơn em.

_Nhưng đổi lại, Hee Chul, anh cũng phải hứa với em một chuyện.

_Hử?

_Khi em đi, em sẽ bảo Han và Hee đưa em về bên anh.

_Cảm ơn em.





Tôi nhìn Ayame, chẳng biết có nên cảm ơn cô ấy thêm lần nữa hay không.





_Anh có một điều hối hận.

_Đó là anh chưa từng yêu em.

_Anh xin lỗi.

_Em hiểu mà.

Cô ấy hít nhẹ một hơi.

_Kiếp sau, em sẽ đến trước Han Kyung, anh sẽ yêu em. Hứa với em vậy nhé!

_Kiếp sau hãy đến trước Han Kyung, anh sẽ yêu em.






Tôi không biết Ayame có oán trách tôi gì hay không.

Tôi nghĩ là không, những cũng có thể là có. Thế nên tôi mới nói là không biết.











Bốn năm bốn tháng nữa trôi qua…











_Anh không muốn mở nó à?- Ayame chỉ về chiếc hộp màu đỏ có cái nơ trắng ở trên bàn ngủ.

_Anh biết nó là cái gì, không cần mở nữa.

_Vậy còn cái hộp anh đem từ Hàn Quốc về?

_Anh biết.















Bốn năm bốn tháng cuối cùng…










_Em có thể lấy hộ anh bộ vest trong cái hộp đó không?

_Vest?

_Ừ, bộ vest trong đó. Em đem là phẳng hộ anh nhé.









Han Kyung là nhà thiết kế vest nam nổi tiếng… ngày còn sống bên Kim Hee Chul…















Han và Hee năm nay đã vào trung học năm thứ hai. Tôi thực sự yên tâm về chúng.

Han đúng như phiên bản nhỏ của Han Kyung, đến cái cách nói năng cũng mang đậm sệt kiểu cách của Han Kyung,… ngố… và… trưởng thành.

Hee thì như tôi, thích đọc thơ và nghe nhạc Rock. Tôi biết hơi trái nhau nhưng thực sự ba con tôi cũng vì thế mà có được nhiều trận cãi nhau tam bành và chẳng ai chịu nhường ai cả.


Chỉ có một điều, tôi thấy thật sự xấu hổ với chúng, rằng chưa bao giờ yêu mẹ chúng.

Bù lại, điều tôi tự hào nhiều nhất, đó là tôi yêu chúng hơn cả Han Kyung…










_Em là phẳng nó rồi. Xe cũng đưa ra ngoài sân cho anh rồi!

_Cảm ơn em.








Tôi nhìn Ayame, chẳng biết phải nói điều gì lúc này.

Thực sự tôi đã có lỗi với cô ấy quá nhiều.






_Đừng quên lời hứa với em nhé Kim Hee Chul!

_Hãy đến trước Han Kyung, anh sẽ yêu em.








Ayame nhón chân hôn nhẹ lên môi tôi thay lời tạm biệt.

Còn tôi, thay lời xin lỗi, tôi đeo chiếc nhẫn trong chiếc hộp nhỏ của Han Kyung vào tay cô ấy.

Đó có thể là lời cầu hôn của Han Kyung mà tôi chưa bao giờ nhận được…













Hoàng hôn… phong linh kêu leng keng…












Tôi chọn ngày mà cả hai đứa con đều đi học thêm để ra đi.

Trong phòng hai đứa nó, trên bàn học, tôi chỉ đặt lại bốn bọc hộp gấp như ngày xưa Han Kyung đã để ở tủ giày.
Đáng lẽ tôi nên để lại cho chúng vài lời, vậy nên tôi đã ghi tóm tắt vài chữ…











Khi các con đọc được bức thư này thì ba chắc mình đã lên máy bay trở về Hàn Quốc.

Chẳng biết nên phải nói với các con và mẹ Ayame của các con điều gì, ba chỉ muốn nói cảm ơn và xin lỗi.

Sáng nay, ba đã ôm cả hai vào lòng, chặt tới mức Hee phải kêu nghẹt thở phải không?
Ba xin lỗi, vì đó là lời tạm biệt.



Những điều ba muốn nói chắc các con cũng sẽ hiểu dù ba không viết ra đây, chỉ là, các con hãy thay ba chăm sóc lẫn nhau và chăm sóc mẹ Ayame của các con. Điều đó là điều mà ba yên tâm nhất, kể cả khi chẳng thể ở bên cạnh.

Con đường phía trước chắc sẽ còn nhiều chông gai nhưng ba tin các con trai của ba là những người kiên cường và giỏi giang hơn bất kì ai hết.Mong các con tin rằng, ba vẫn mãi ở bên và sẽ sát cánh cùng.


Bốn bọc hộp gấp này, các con chắc đã nhìn thấy rất nhiều lần ở phòng làm việc của ba. Đối với ba, ý nghĩa của nó là bốn năm bốn tháng, để cất giấu buồn đau khi lần lượt, từ bác Han Kyung của các con ra đi, để giữ gìn hạnh phúc, những bộ quần áo nhỏ xinh ngày các con còn ẵm ngửa…Rất nhiều thứ đã được những hộp giấy này cất giữ, đối với ba nó là cả một cuộc đời.

Bốn năm bốn tháng, các con hãy về Hàn Quốc thăm ba một lần. Hứa với ba nhé!

Xin lỗi và yêu các con rất nhiều!

Ba của Han Hee

Kim Hee Chul.






















Nhiều năm trôi qua…

Nhiều bốn năm bốn tháng đã trôi qua…

Tôi nhận ra con người luôn luôn còn nước mắt...


















------------------------





Ayame: tiếng Nhật nghĩa là "cánh hoa"
tương đương với nghĩa Petal- fan của Kim Hee Chul.





END.

_______________________________________________


Ý kiến riêng tư của người post:


HanChul, GengHee, HanHee, GengChul...dù là tên gọi nào thì với tôi, cứ nghe đến là lại thấy đau thương. Tôi biết đổ thừa tại ai đây? Tại vì bản thân Geng và Hee đã lận đận, tại vì fan của họ đa phần viết nên những câu chuyện rất buồn?
GengHee tuy buồn nhưng vẫn rất đẹp, như những cánh hoa ướt đẫm trong mưa rơi, mà có khi lại là nước mắt. Nước mắt của những người yêu quý họ là đủ nhiều để tạo nên giông tố.
Cả bản thân của tôi, đã vài lần thấy nước mắt của Hee đã rơi, đã bao lần đọc được những dòng chữ xuất phát từ tâm hồn buồn bã của Hee, cũng chẳng cầm được nước mắt mình rơi.

Về oneshot này, nó đủ dài như 4 năm 4 tháng. Đủ dài cho cả một đời dài Hee lặng lẽ sống với tâm hồn như mặt hồ dậy sóng. Những khi mặt hồ ấy yên tĩnh, thì trong fic nó chỉ như một ký ức đã lặng lẽ như chiếc lá đã trôi xa.Cuối cùng rồi khi mặt hồ ấy tĩnh lặng, tôi mong rằng anh (trong fic này) sẽ có thể sống thanh thản và vui vẻ hơn.





Friday, 10 September 2010

[Drabble] Đêm

+ Author: Cú ây

+ Rating: K thôi

+ Pairing: Sói xám và Thỏ hồng

+ Disclaimer: Họ không thuộc về tôi

+ Category: Buồn một tý, ấm chẳng bao nhiêu nhưng không phải sad đâu mà

+ Summary: Đêm Seoul...

*Fic viết trong khi vật vã vì sự stress của Min những ngày Kyu đi mổ...*

Fic đã được sự cho phép của AirenLeeDongHae để post ở đây, thanks for your writing Airen ^^


Note:

1. Sói của cú thường ít gian và thỏ của cú thì cũng chẳng ngây thơ. Nhưng với cú, chỉ cần chúng nó ở bên nhau thì lúc nào cũng ngọt lịm.

2. Fic dùng những câu văn dài và có phần hơi tản mát nên ai trót đọc thì cũng chịu khó hòa vào cái thế giới của fic vậy

3. Fic dành tặng Bin của Cú.




ĐÊM.








Một ngày chầm chậm trôi đi.
Sau cái khoảnh khắc huy hoàng cuối cùng của một ngày sắp tắt,
đêm lặng lẽ khoác mình lên khắp không gian,
buông thả vào lòng người những cảm xúc không lời.






Đứng trên tầng 11 của tòa chung cư cao cấp, người dang tay mở toang khung cửa, hòa mình vào từng hơi thở của đêm. Hít tràn lồng ngực một làn gió thanh không vướng bụi, người yêu cái cảm giác đắm mình trong yên tĩnh. Ngồi xuống bên cửa sổ, người phóng tầm mắt ra xa để ngắm phố xá lên đèn. Cái lợi của một thành phố phát triển là đôi khi, ánh đèn bên dưới còn rực rỡ và lấn át cả món quà mà thiên nhiên ban tặng.
Đêm Seoul đẹp quá!
Từng ánh đèn như những vì sao lấp lánh, di chuyển vội vã theo dòng người ngược xuôi, ánh lên trong tiếng cười của những đôi tình nhân hạnh phúc.
Đêm Seoul náo nhiệt quá!
Từng âm thanh ẩn mình trong phố xá, tấu lên trong lòng người những rộn rã say mê.

Nhưng…
Tai người ù đi vì cố gắng mấy cũng không sao phân biệt âm thanh từ đâu đến. Người thấy mình choáng ngợp trong bản hòa tấu của hàng ngàn, hàng vạn sự sống tấp nập, vui vẻ. Người thấy trái tim mình khẽ run lên từng nhịp.
Người sợ…
Người như ngôi sao tít tắp thấy mình bé nhỏ trong dòng sông ánh sáng. Người như tiếng lá rơi mỏng manh không chút gợn trong những gì ồn ào nào nhiệt của Seoul đêm nay.
Người thấy mình yếu đuối…
Một làn gió nhẹ bao quanh rồi bất ngờ tràn vào buồng phổi không báo trước. Cơ thể như co lại, mũi lạnh cóng và đầu thì ong ong.
Người lạnh.
Đêm Seoul lạnh quá!
Người sợ.
Đêm Seoul cô đơn quá!

Người biết mình có thể bước ra khỏi phòng để hòa mình vào dòng người xuôi ngược. Người biết mình nên đến một quán bar nào đó, hòa mình vào thứ ánh sáng của ảo mộng rực rỡ, đắm chìm vào thứ âm thanh của sự sống và tuổi trẻ. Nhưng người sợ, sợ mình không đủ thích nghi. Từ sâu thẳm trong một góc tâm hồn, người sợ thứ ánh sáng ấy sẽ giam cầm mình trong ảo ảnh, âm thanh ấy mê hoặc mình đến quên mất lối về. Sợ hãi và hèn nhát. Người thấy hoang mang và nghẹt thở trong chính cái thế giới mà mình được sinh ra.

Cuối cùng người chọn cách tự bảo vệ mình một cách hiệu quả nhất. Người chọn cách ẩn mình vào đêm… Chỉ khi ngồi im bất động, nghe gió quanh mình lạnh buốt. Tránh xa thứ ánh sáng và âm thanh ma quái, người mới thấy mình bình yên.
Bình yên?
Cả đời người kiếm tìm cho mình cái gọi là bình yên, thanh thản. Nhưng khoảnh khắc này đây, khi mọi thứ không còn ám ảnh, khi thấy nhẹ nhõm nhất cũng là lúc người thấy mình cô đơn. Gió bao bọc, ôm người bằng buốt giá, dùng băng đá xoa dịu những đau thương.
Người lại sợ… Sợ cô đơn.


====*****====


Ta ngắm người trong vô vọng, người biết chăng?
Ta chỉ là thằng bé cả đời không biết đến cái kì diệu của bóng đèn neon rực rỡ. Ta chỉ biết đến một vì sao lấp lánh. Là người. Người biết chăng?
Ta là kẻ sẵn sàng đập vỡ tất cả náo nhiệt và phồn hoa, chỉ để lắng nghe một tiếng thở dài trong gió. Của người. Người biết chăng?

Người thanh khiết như một làn gió xanh, khiến ta thấy mình nhỏ bé, tầm thường và rẻ rúm.
Người mỏng manh như khói sương đầu hạ, khiến ta thấy mình vô dụng và hèn kém.
Người u sầu như dương liễu vào thu, khiến ta thấy mình vô tâm và ngu ngốc.
Người biết chăng?

Ta ngày ngày phát điên trong những ham muốn hèn kém. Ta mong một lần chạm vào khóe mắt u sầu, ôm lấy dáng vẻ mỏng manh và nâng niu tâm hồn người thanh khiết. Ta chỉ là thứ tầm thường, mãi mãi không vượt qua hai chữ bản năng. Ta hiểu người xa ta vời vợi. Như thể người là vì sao muôn đời kiêu hãnh, còn ta chỉ một ngọn đèn dầu le lói trước phong ba. Suốt đời này ta không thể với tới, không lấy gì để so sánh mà thấy mình xứng đáng với người.

Nhưng biết làm sao khi ta chỉ muốn ở bên người, xoa đi mọi đớn đau, sầu muộn. Biết làm sao khi ta yêu người mất rồi!


Hãy để lần này thôi ta bên người.
Hãy để ta một lần mang đến thứ bình yên người hằng ao ước.
Hãy để ta ôm người dù chỉ là giây lát.

Nhưng…

Thứ cảm giác này là sao? Khi người ngả đầu vào vai ta, khi hơi thở người phả vào da thịt ta nóng hổi. Ta phải làm gì? Khi cảm giác này có lẽ sẽ trở thành hồi ức không thể nào quên.
Xin thời gian đừng trôi thêm nữa, để ta bên người, để thứ cảm giác này bên ta đến cuối con đường ảo mộng.

Đêm Seoul lấp lánh nhưng ta có người, một vì sao sáng nhất.
Đêm Seoul náo nhiệt nhưng ta lắng nghe hơi thở người trong vòng tay, hòa cùng trái tim ta thổn thức.
Người nghe không? Tiếng tim ta rộn rã gọi tên người.
Người thấu chăng? Vòng tay này nguyện bên người mãi mãi.


====*****====


Thứ cảm giác này thật khó gọi tên, nhưng người biết mình yêu nó mất rồi. Cho đến giờ người mới hiểu thế giới này rộng lớn, ngoài thứ bình yên trong gió, vẫn còn có thứ bình yên ấm áp đến nhường này.

Rúc mình sâu vào vòng tay ấy, lắng nghe thứ âm thanh rộn ràng hơn đêm Seoul náo nhiệt, người thấy tim mình lỡ nhịp.
Chỉ cần thế này thôi!
Người không màng thề non hẹn biển, không cần sống chết bên nhau… Chỉ cần khoảnh khắc bình yên trong vòng tay ấy.


Người muốn ngẩng lên nói gì đó, người muốn hỏi thật nhiều điều nhưng rồi lại thôi. Vòng tay ấy siết chặt khi người ngọ nguậy không yên. Và người hiểu, vòng tay ấy sẽ bên người mãi mãi.

Nép mình trong hơi ấm đến mê hoặc ấy, trái tim người mỉm cười cất tiếng:

- Kyu à, hyung yêu em mất rồi.

Người khẽ cười trong hạnh phúc mà không hay phía trên, khóe môi ai đó cũng vẽ một đường cong trong đêm tối.


Seoul đêm nay ấm quá!



~End~ 


_________________________________________________
Ý kiến riêng tư (về KyuMin) của người post :">  : 
   
     Ôi fic KyuMin đầu tiên trên trang này, là một drabble, tôi thật sự rất yêu KyuMin, tôi đã nghĩ kỹ khi chọn fic về KyuMin để đăng trên đây, nghĩ đi nghĩ lại tôi nghĩ nên bắt đầu là một KyuMin như thế. Một Sung Min, dù lúc nào cũng cười, dễ thương, luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu bên trong lớp vỏ bọc ấy là một con người nhạy cảm, luôn cứng đầu. Một Kyu Hyun vẻ ngoài nhìn rất "hoàng tử", lạnh lùng nhưng thật ra lại cứng đầu, trẻ con, đầy tính chiếm hữu, và cũng rất chân thành.
    Fic KyuMin, thật sự là "ngọt lịm", ngọt đến ngây ngất, như "một giấc mơ chỉ mãi mãi muốn chìm đắm". Giữa họ đôi khi chỉ là một cái chạm tay thật nhẹ, một ánh mắt trao nhau, cũng như một cái dựa ngắn ngủi trong tích tắc thời gian...nhưng lại vô cùng ý nghĩa.
  " KyuMin, không quá đau thương như HanChul, không quá "già" như KangTeuk, không quá nhí nhố trẻ con như EunHae, không quá yên bình như YeWook", không quá lặng lẽ như WonBum. KyuMin chính là như thế, một trường phái riêng biệt hẳn.
   Vì vậy, trong số lượng fic ít ỏi mà tôi đã đọc về KyuMin , tôi muốn bắt đầu bằng một KyuMin nhẹ nhàng, không quá ồn ào, không quá vui vẻ mà cũng không quá buồn bả, chỉ vừa đủ, chỉ cần vừa đủ cho một đêm tĩnh lặng, để cảm nhận giấc mơ mà tôi (một fangirl) luôn mơ về...



 Credit: Những câu trong ngoặc đơn tôi đã trích dẫn theo trí nhớ từ những lời chúc nhân dịp kỷ niệm 4 năm của KyuMin 23/08. Những lời chúc này được viết từ các thành viên của KyuMin's fam trên SaJu. Cũng như là câu nói của Joy về KyuMin.

Monday, 6 September 2010

[Review] T A N

Thông tin tác phẩm
- Author: Polie
- Rating: T
- Category: Romance, light Humor, OOC
- Pairing: WonGeng
- Status: Complete
Fic đạt giải nhất của Fanfic contest với chủ đề " Tan - Bóng -Yên" của box Fanfic (Rock This House) trên diễn đàn Sapphire Junior (s-u-j-u.net)

Review 
Trước tiên vì bản tính cố hũ và kỳ dị của bản thân mà tôi đã bỏ qua fic này. Phải nói rằng dạo gần đây, khi cứ chọn đọc fic nào thì fic đó cũng u tối thì "T A N" như liều vitamin làm giảm stress nặng. Nội dung fic rất nhẹ nhàng, rất dễ thương và đáng yêu. Lối viết đơn giản nhưng cách dẫn dắt khá hay khiến người đọc phải đi theo mạch truyện.
Thật sự tôi bị bất ngờ bởi chữ "tan" lại có nghĩa là hàm tan trong lượng giác. Có lẽ từ lúc đó mà tôi thấy hứng thú với câu chuyện này. SiWon là một anh chàng thích toán, tôi cảm thấy anh ấy không phù hợp lắm với sở thích này, chuyện gì cũng có thể nói về toán cả, còn HanGeng trong fic là một người thích ngoại ngữ. Tình cảm của HanGeng cứ nhè nhẹ mà sâu lắng, tính cách như một cô gái mới lớn đang yêu, và chẳng hiều sao cứ có cảm giác HanGeng thật trong sáng. Ngày ngày ở cạnh nhau và những phút hiếm hoi, cảm nhận từng nụ cười, hơi ấm, niềm vui, và có cả về toán học lẫn ngoại ngữ, hai người họ làm tôi cảm thấy cuộc sống này có phần bình dị mà đáng yêu biết bao.

Nhẹ nhàng, anh cũng ngả vào đầu tôi, tư lự, lặng lẽ như nói với chính mình.


- Thực ra không phải anh thông minh vậy đâu, anh đã suy nghĩ nhiều lắm. Yêu em là bài toán khó nhất trong cuộc đời mà anh hiểu mình sẽ chẳng bao giờ có thể hoàn thành nó. Nhưng anh chưa bao giờ nản lòng trước bài toán ấy, từng ngày qua đi khao khát được vượt qua nó lại càng thênh thang trong đầu anh. Em yêu, trong tiếng Anh có cả khẳng định và phủ định, tại sao với anh những câu hỏi của em luôn là những câu nghi vấn phủ định, câu trả lời rất dễ nhầm lẫn. Ban đầu, anh nghĩ em không tin anh. Nhưng về sau anh hiểu, là vì em quá cẩn trọng, em sợ những câu khẳng định sẽ sai và em sẽ lộ ra mình đã hy vọng đến nhường nào. Em biết không, em luôn bao bọc mình trong nỗi sợ hãi, em luôn giận vì anh không trả lời tin nhắn của em và cũng luôn biết anh ở đâu, nhưng chỉ khi không giữ được sự tỉnh táo em mới đến thư viện tìm anh, ta đi cùng nhau em luôn cách xa đến 1m, ngồi cùng bàn em luôn ngồi đối diện, em cố tránh cả việc anh sẽ đón em trên đường về, em điệu đàng, kiêu kỳ hay muốn được quan tâm ư, không phải, là em sợ những ánh nhìn vào chúng ta. Em lo lắng khi lỡ nói là anh đang ‘ living in sin ’, vì em sợ anh sẽ nhận ra là mình đang có tội khi yêu một người đồng giới, em sợ anh nghĩ đến điều đó và rời bỏ em. Em ngốc quá. Em biết không, việc em nổi cáu ở thư viện trước bao người càng làm anh yêu em hơn nữa. Nhưng khi biết em quyết định về Trung Quốc, anh thực sự tức giận, lẽ nào hơn 2 năm bên nhau mà em lại không thể cho anh một cơ hội xin lỗi. Nhưng khi đặt mình vào suy nghĩ của em, anh hiểu ra, nỗi sợ hãi và mặc cảm trong em đã lớn đến nỗi em nghĩ cách xa nhau là tốt nhất cho cả hai. Nhưng em không hiểu, thực sự điều đó sẽ làm sự sợ hãi trong em lớn thêm đến nhường nào. Bằng tất cả những suy nghĩ đó, anh đã nhận ra, tình yêu của chúng ta cũng như Tangent, tan vậy… Chắc hẳn em cũng nghĩ đến, tan α = sin α / cos α , nói - nghe thì chẳng có chút liên quan nào cả, nhưng khi viết ra, ta có thể liên tưởng đến thật nhiều điều. Tình yêu của chúng ta với em là sin, tội lỗi và vi phạm quy tắc, nhưng với anh tình yêu không chỉ đơn thuần như vậy. Với anh, nó còn mang lại cảm giác ấm áp, thoải mái (cosy), cùng đồng cảm, gần gũi (cosentient), trân trọng, nâng niu người mình yêu (cosset), phải không nào? Sin thì có thể nhìn thấy ngay nhưng cos phải cần một thời gian dài, và nó cũng là yếu tố quyết định. Có thể là anh cố gắn nó với những điều tốt đẹp nhưng cũng không thể phủ nhận. Tình yêu của chúng ta, ngoài sin, còn có cos, nó bao gồm cả hai, nó phải là T A N


Tôi ngắt lời Siwon bằng cái ôm chặt ở cổ. Lần đầu tiên đối diện với chính mình, tôi khóc như một đứa trẻ. Ngỡ như hòn đá vô hình đè nặng trên lưng bao tháng ngày qua đã biến mất. Siwon cũng vòng tay qua siết lấy tôi, anh luồn những ngón tay dài vào tóc tôi, “ Em yêu, không sao nữa đâu. Ổn rồi.”

(Trích từ phân đoạn 17 "Tan" của T A N)


Dù rằng lời văn không hề trau chuốt nhưng nó lại đủ sức lôi kéo tâm trạng của người đọc. Khi đọc tôi cảm thấy như mình đang đạp xe trên một quảng đường dài và may mắn được uống một ngụm nước mát. Hay cũng có cảm giác như đang đi trên đường Pasteur đầy bóng cây và hoàn toàn tĩnh lặng vào buổi ban trưa. Thật tôi rất yêu những khoảnh khắc như thế, và có lẽ vì thế mà tôi cũng trót yêu cái fic này.

Không yêu sao được, khi tình cảm của Geng trong fic chân thành, nhẹ nhàng, và đáng yêu như kẹo ngọt. Khi cậu lo lắng vì lỡ miệng nói câu "Living in the sin". Và SiWon, anh hiểu người yêu mình, luôn chân thành chẳng chấp nhặt chuyện nhỏ. Họ cứ như một cặp đôi rất thật giữa cuộc đời này, và tình cảm của họ dành cho nhau đáng yêu và dịu ngọt đến vô cùng.

Rồi còn những người bạn như HeeChul luôn kỳ quái và một Kyu Hyun ranh mãnh, tất hòa thành một bức tranh cuộc sống bình thường mà đáng yêu đến lạ.

Điểm yếu của fic này chính là OOC (Out of character), quả thật đọc fic có cảm giác Geng như một thiếu nữ thật sự vậy.Nhưng những điểm yếu đó không đủ lớn để có thể khiến tôi từ chối việc yêu cái fic này, tôi nói lại nhé, fic này đáng yêu vô cùng.


Tóm lại, chuyện tình yêu của hai nhân vật chính đáng yêu của chúng ta rất nhẹ nhàng cũng như êm đềm. Như một âm thanh giản dị của tình yêu, câu chuyện ấy có vui có buồn, có giận hờn cũng như ghen tuông, và có cả hàm tan của lượng giác nữa. Từ đầu cho đến chữ cuối cùng luôn là một sự dịu dàng luôn khiến cho ngừời đọc cảm thấy dễ chịu...

Một fic nên đọc cho những ngày dài, hoặc rất dài hoặc hơn thế nữa. :)



Mọi thứ bắt đầu trở nên ấm áp cùng bầu trời và những cánh rừng.

Chỉ có điều từ ngày hôm ấy, cứ nhìn thấy những con số là tôi lại liên tưởng. Không chỉ đến Siwon mà còn thêm khái niệm tan kì quặc…

Thật là, cái đồ mọt sách đó…


(Trích từ phân đoạn 17 "Tan" của T A N)

Written by Rin