o
Claw Machine - KyuMin ver.
Title: Máy gắp thú (Claw machine)
Author: chiyosjlove @ LJ
Translator: TrucY @ SaJu
Pairing: KyuMin
Rating: PG
Disclaimer: Fic này thuộc về tác giả, bản dịch thuộc về người dịch. Thế thôi, ngoài ra chúng tôi không sở hữu ai cả.
Summary: Hàng ngày, Sungmin đều nhìn thấy chàng trai đó hết lần này đến lần khác cố gắng giành được chú thỏ bông màu hồng từ cái máy gắp thú lừa đảo.
Link to original fic: Here
DO NOT TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION
NGÀY THỨ 1
Anh nhẹ nhàng lau bàn, dọn đống đồ vỏ hộp trà sữa cùng những miếng gà vương vãi vào chiếc xe đẩy. Lũ trẻ chạy nhảy xung quanh, thích thú với những trò chơi hấp dẫn, trong khi đám thanh niên thì chơi bắn súng nhằm giành quà lấy le với bạn gái. Khẽ mỉm cười một mình, anh rất thích không khí ở khu vui chơi này... Và đó cũng là lý do anh chọn công việc ở đây.
“Nào... Chỉ một chút nữa thôi... KHỐN KIẾP!” Một cậu trai giận dữ đá chân vào máy gắp thú, để sau đó lại cằn nhằn về vết bầm – hậu quả tất yếu của sự việc vừa rồi. Cậu chàng nhìn chăm chăm vào chú thỏ bông hồng phía sau tủ kính như thể nó đang cười chế nhạo cậu, toàn bộ thân hình nó toát lên vẻ khinh thường, từ chiếc mũ nhỏ xíu đến bộ trang phục kiêu căng, rồi cả đường may lỗi trên cái miệng đáng ghét của nó nữa. Đám bạn đi cùng cũng cười nhạo cậu vì không thể lấy được con vật bé nhỏ ở phía sau tủ kính kia.
Anh chàng nhân viên – Sungmin, như có thể đọc trên tấm thẻ đeo trước ngực, nhìn chăm chú vào cảnh tượng trước mặt. Anh biết chàng trai này, cậu ta thường đến khu vui chơi cùng với đám bạn của mình. Cậu luôn đánh bại họ trong bất cứ trò chơi nào, và trong phần lớn những trò đó thì cậu luôn đạt xếp hạng tổng điểm cao nhất. Sungmin nhìn đám con trai, tự hỏi bọn họ đang làm gì.
“Thôi nào, Kyuhyun. Hãy công nhận là cậu thua đi!” Cậu trai tóc đen bên trái nói, “Và ngoài ra, chúng ta nên về nhà trước khi mẹ cậu mở thêm một đợt tấn công đột xuất.”
“Chưa đâu!”, chàng trai “thua cuộc” ương bướng, lôi ra thêm nhiều đồng xu và nhét vào máy. Cậu lại tiếp tục thử lần nữa... lần nữa... rồi một lần nữa...
Sungmin quay trở lại sau khi đã lau dọn bàn ghế xong, và anh thấy cậu trai– Kyuhyun, phải không nhỉ? – vẫn ở đó.
Dần dần, từng người bạn của cậu cũng bị ba mẹ gọi và đi về nhà. Tuy nhiên, cậu vẫn tiếp tục trò chơi của mình cho đến khi chị gái cậu xuất hiện và lôi cậu ra khỏi cái máy.
“CHO KYUHYUN, SẼ KHÔNG BAO GIỜ CHỊU KHUẤT PHỤC CÁI MÁY GẮP THÚ NGU NGỐC NHÀ NGƯƠI! TA NHẤT ĐỊNH PHẢI LẤY ĐƯỢC CON THỎ ĐÓ!” Cậu ta hét ầm ĩ khi cái máy tiếp tục vang lên tiếng cười nhạo và ánh đèn nhấp nháy dành cho kẻ thua cuộc.
“Ôi thôi ngay đi Kyu. Mẹ sẽ giết em ngay khi em về đến nhà. Và chị đang mong đợi để xem màn kịch hay đây!”
Sungmin nhìn cảnh đó và cười khúc khích.
NGÀY THỨ 4
Đến lúc này, Kyuhyun đã gần như bị ám ảnh bởi cái máy, cậu vô cùng giận giữ vì dù có cố gắng bao nhiều lần thì cũng không tài nào gắp trúng được con thỏ chết tiệt. Cậu tiêu tốn cho nó ít nhất là 20 đô-la mỗi ngày – để mua xu, và Sungmin vô cùng ngạc nhiên tự hỏi tại sao mẹ cậu vẫn chưa nghiền nát cậu ra vì thói tiêu tiền quá hoang phí như vậy. Anh cũng để ý thấy rằng, sự việc đó cứ lặp lại ngày này qua ngày khác.
Hàng ngày, Kyuhyun - giờ đây anh đã biết chắc đó là tên cậu- sẽ đến vào lúc khoảng 4 đến 5 giờ, tùy thuộc vào việc cậu có phải ở lại trường tham gia hoạt động gì đó không. Hầu như lúc nào cậu cũng đi cùng bạn bè, sau đó họ lần lượt về nhà. Cả cậu trai tóc đen, người mà gần-như-là-lúc-nào-cũng gào lên với Kyuhyun là cậu hãy bỏ cuộc đi. Và Sungmin cũng đã biết rằng đó là một vụ cá cược giữa các chàng trai rằng Kyuhyun không thể đánh bại được cái máy gắp thú. À, vâng, chẳng ai chiến thắng được máy gắp thú cả. Đó là một cách moi tiều khôn khéo của người chủ khu vui chơi, khiến cho bạn cứ nhét cả đống tiền vào đó và sẽ chẳng thu lại được gì nhiều. Dù vậy, trong cái chu trình cứ lặp đi lặp lại đó, cuối cùng Kyuhyun sẽ bị bỏ lại với cái máy cho đến khi chị gái cậu xuất hiện và xách tai cậu về nhà.
Và cái chu trình này cũng bao gồm cả việc Kyuhyun sẽ hét lên thề phục thù và chị gái cậu nói cậu hãy im ngay vì mẹ sẽ nấu chín Kyuhyun để làm bữa tối cho cả nhà.
Nghe vậy, Kyuhyun ngừng la hét và phản kháng, cậu im lặng cho đến khi cả hai biến mất sau dãy nhà bên phố.
Nếu trước đây Sungmin không thực sự thích công việc này lắm, thì bây giờ có thể nói là anh đã yêu nó vô cùng.
NGÀY THỨ 28
Đã một tháng kể từ khi vụ cá cược bắt đầu, và Kyuhyun vẫn ở đó. Sungmin quan sát cậu khi anh lau sàn quanh quẩn khu vực cậu đứng. Càng ngày anh càng quen với sự hiện diện của Kyuhyun mỗi ngày, và mỗi lần nghĩ về điều đó, anh lại tự hỏi liệu Kyuhyun có trụ lại sau 2 tháng nữa không. Anh nhún vai, không hiểu tại sao mình lại quan tâm đến vấn đề đó. Tuy vậy, anh cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ quyết tâm của cậu, dù quyết tâm đó được đặt vào một chú thỏ bông màu hồng.
Nhưng có một câu hỏi luôn quẩn quanh trong tâm trí anh.
Tại sao Kyuhyun lại muốn có con thỏ đó như vậy? Phải chăng vì cậu quá hiếu thắng trong trò cá cược ngu ngốc kia? Hay là còn lý do nào khác?
Đó, Sungmin cứ vẩn vơ suy nghĩ như vậy... thậm chí cả khi anh đã làm xong việc, và Kyuhyun thì đã bị chị gái kéo ra khỏi cái máy đến lần thứ hai-mươi-tám.
NGÀY THỨ 44
Nửa tháng sau, sau kỳ nghỉ kéo dài một tuần, Sungmin đi làm trở lại và ngạc nhiên thấy Kyuhyun vẫn ở đó. Cậu trai đó không biết bỏ cuộc là gì sao?! Sungmin lại lân la xung quanh chiếc bàn mà anh thường lau dọn, mặc dù nó đã sạch trơn, để xem liệu chu kỳ kia có lặp lại nữa không.
Hiển nhiên là nó sẽ lặp lại, và Sungmin băn khoăn không biết có phải anh đã gặp tai nạn gì đó trong kỳ nghỉ để bây giờ đang mơ thấy điều gì đó cứ lặp đi lặp lại mãi không.
Đến lúc về nhà anh mới thấy rằng, quả nhiên đã là ngày 24 tháng Ba, một tháng rưỡi sau khi vụ cá cược bắt đầu.
NGÀY THỨ 52
Hôm nay Sungmin không thấy Kyuhyun đến. Anh đứng đó bên chiếc bàn quen thuộc, và lau đi lau lại nó đến lần thứ năm rồi.
Đã gần 7 giờ, và anh gần như bỏ cuộc thì bỗng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc bước vào khu vui chơi. Anh ngước nhìn rồi lại chùng vai xuống thất vọng. Đó là cậu bạn của Kyuhyun, người luôn thúc giục cậu bỏ cuộc. Sungmin thấy cậu ta nhìn qua lớp kính của một chiếc máy gắp thú khác, và đối tượng là một chú cá nhồi bông màu lục pha lam.
Sở thích thật kỳ lạ, Sungmin thở dài quay lưng đi lau một chiếc bàn khác.
NGÀY THỨ 53
Sungmin chậm rãi đi ngang qua khu gắp thú với chiếc xe đẩy để thu dọn đồ thừa trên bàn. Anh không hiểu tại sao, nhưng từ hôm qua đến giờ anh có cảm giác không muốn làm gì cả.
Anh nghĩ có lẽ anh sẽ ốm mất. Cho đến khi anh nhìn lên và bắt gặp bóng dáng gầy gầy quen thuộc đập tay vào nút đỏ để thả rơi tay gắp của cái máy. Sungmin vô thức mỉm cười, anh cảm thấy vui vì đã gặp hình ảnh quen thuộc của cậu bên chiếc máy gắp thú như thường lệ. Bỗng nhiên, tâm trạng anh trở nên tươi sáng và anh nhanh chóng đẩy xe đi dọc dãy bàn, nhanh nhẹn lau dọn đồ uống và vỏ hộp, mắt vẫn không ngừng liếc về phía Kyuhyun khi cậu cố gắng và lại để thua chú thỏ xinh xắn.
NGÀY THỨ 91
Sungmin bắt đầu trở nên lo lắng. Đã ba tháng kể từ khi Kyuhyun bắt đầu làm việc này, và anh tự hỏi có nên mở tủ kính lấy con thú bông cho cậu và bảo cậu ngừng ngay lại không. Nhưng đồng thời, con quỷ bé nhỏ sâu thẳm trong anh lại nói không, vì nếu như thế thì Kyuhyun sẽ chẳng thèm đến khu vui chơi nữa, và anh sẽ chẳng bao giờ được thấy chàng trai trẻ ấy nữa.
Anh thở dài bối rối. Rồi anh quyết định sẽ nhắm mắt cho qua chuyện này.
NGÀY THỨ 93
Nhưng bây giờ thì anh đã quá mệt mỏi rồi. Cái chu kỳ ấy đã đi đến ngày thứ chín-mươi-ba và Sungmin biết rằng cậu đã hoang phí quá nhiều tiền vào trò vô bổ đó. Bởi vậy, khi Kyuhyun bắt đầu đến gần chiếc máy gắp thú như thường nhật, Sungmin đã chạy lại bên cậu.
Anh đặt tay lên vai Kyuhyun, đẩy cậu sang một bên, tra chìa khóa vào ổ khóa kín đáo bên hông cái máy. Anh mở cửa kính và lôi ra con thỏ màu hồng, đóng cửa lại rồi quẳng nó vào tay Kyuhyun. Cuối cùng, anh nhìn lên cậu trai đang ngạc nhiên trước mặt.
“Đây. Dừng ngay việc ném tiền qua cửa sổ lại.” Sungmin nói. Tuy vậy, khi anh đang định rời khi thì một bàn tay đã giữ anh lại. Con thỏ bông được đặt trở lại tay anh ngay khi anh xoay người nhìn nụ cười nhếch mép trên gương mặt Kyuhyun.
“Chờ anh lâu quá.” Kyuhyun đảo mắt nói.
“Gì- gì cơ? Ý cậu là gì?” Đến lượt Sungmin ngạc nhiên.
“Em biết ngày nào anh cũng nhìn em từ cái bàn đằng kia.” Kyuhyun khẽ dựa vào chiếc máy phía sau. “Và phải nói là, anh rất dễ thương.”
“Tôi... tôi... Vậy... còn... vụ cá cược?” Sungmin ngượng chín người, anh ôm chặt chú thỏ bông vào lòng. Anh thấy vô cùng bối rối. Không, còn hơi cả bối rối, anh đang rất... choáng váng.
“Anh thực sự nghĩ là em theo đuổi vụ cá cược ngu ngốc đó suốt ba tháng trời à?” Kyuhyun nhướn mày, môi cậu khẽ nhếch lên thành nụ cười rất khẽ, “Em đã thắng vụ cá cược với Hyukjae và Kangin hyung cả năm trời rồi!”
Sungmin há hốc miệng, “Vậy... còn những lần khác...”
“Em đến để gây sự chú ý với anh thôi” Kyuhyun đang nói thì chợt giật mình nhìn qua vai Sungmin. “Ôi chết tiệt, chị em đến rồi. Em phải biến đây... nhưng... Thứ bảy này thì thế nào?”
“Thế nào cái gì cơ?”
“Em không biết... Một cái hẹn chăng?” Một nụ cười nửa miệng lại xuất hiện trên bờ môi Kyuhyun.
“Cái đó...”
“Em sẽ cho anh suy nghĩ đến mai nhé.” Sungmin thấy Kyuhyun nháy mắt trước khi chạy biến sau ngã rẽ, khuất khỏi tầm mắt của cô chị gái đang giận dữ đuổi theo sau.
Hưm... ai cần suy nghĩ cơ chứ?
| - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - | - |
FIN.
Còn version của EunHae nữa đó
______________________________________________
Đã được sự cho phép của TrucY để post ở đây, cảm ơn chị vì một fic rất đáng yêu ^^
Ý kiến riêng tư của người post:
Dễ thương lắm lắm luôn á, thực sự rất yêu một KyuMin như thế này, yêu vô cùng, yêu đến vô cùng :)